Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Dũng cảm để bắt đầu lại cuộc sống


Phải học hành gấp đôi người khác, nhưng chỉ đủ để qua kỳ thi và đuổi kịp bạn cùng lớp, điều này làm tôi thấy đuối dần. “Mình đang làm gì ở đây?” – “Mình kém cỏi đến thế sao?” - “Mình phải làm thế nào để vượt lên?”

Le courage de recommencer…

Có lẽ với rất nhiều người, “du học” giống như một tấm giấy “thông hành” tới cánh cửa của thành công. Nhưng “du học sinh”, được coi như những “sản phẩm ưu tú”, kết quả của một quá trình đào tạo tại những quốc gia có nền giáo dục vô cùng phát triển, sẽ là những người giành được thành công mà không nhiều người dám mơ ước…

Thế nhưng, không phải chuyến du học nào cũng thành công như vậy. Có rất nhiều những bạn trẻ đã phải dừng lại trên con đường tìm kiếm thành công nơi đất khách. Mà tôi, là một người như vậy…

Những giấc mơ đẹp đẽ

Theo học cấp III tại trường chuyên, chị gái lại đang học tại Pháp, những áp lực từ kỳ thi đại học là một điều gì đó quá xa vời với tôi. Trong khi tất cả các bạn cùng lớp đều đang chăm chỉ ôn thi đại học, những việc tôi cần làm là chuẩn bị giấy tờ thủ tục hành chính để sang Pháp. Với hành trang là những suy nghĩ chủ quan của một đứa trẻ 18 tuổi: “người ta học được thì mình cũng học được; trước lạ rồi sau cũng phải quen hết!”, tôi xách va li đến một thành phố xa lạ, cách Hà Nội 9.195km.

Dũng cảm để bắt đầu lại 1

Thời gian đầu học dự bị tiếng Pháp tại Paris hoa lệ, bài toán đầu tiên là chi phí nhà ở. Chưa phải là sinh viên chính thức của trường, tôi phải chấp nhận ở trong ký túc xá dành cho người đi làm với giá tiền cao ngất ngưởng. Sau khi ở được khoảng 3 tháng, tôi quyết định xin ra ngoài ở cùng với một số người bạn Việt Nam. Thế nhưng, căn hộ chúng tôi thuê trọ cũng không hẳn là phòng hợp pháp, nên toàn bộ số tiền trợ cấp nhà ở cho sinh viên, tôi hoàn toàn không nhận được lấy một đồng.

Trong khoảng thời gian đó, tôi – một đứa trẻ 18 năm sống trong sự bảo bọc của gia đình, lần đầu tiên phải học cách sống độc lập, tự chăm sóc và quản lý bản thân. Những bài học đơn giản nhất từ chuyện rửa bát, gấp quần áo… cho đến đi chợ, nấu nướng tưởng chừng như là cỏn con trước giấc mơ học vấn, hóa ra lại là một vấn đề thực sự. Cú “shock” đầu đời, là khi tôi cầm trên tay tờ hóa đơn cao ngất của mớ rau xanh mà ở nhà chỉ có giá vài nghìn!

Những khó khăn thực sự

Sau năm đầu tiên sống một mình tại Paris, tôi quyết định chuyển xuống Brest – một thành phố biển miền Tây Bắc nước Pháp để sống cùng chị gái.

Cũng trong thời gian này, tôi chính thức trở thành sinh viên của La Croix Rouge, khoa Máy tính.

Với niềm yêu thích máy tính và công nghệ thông tin, đây lẽ ra là một điểm mốc đáng ghi dấu trong cuộc đời sinh viên của tôi. Thế nhưng, tất cả những khó khăn dường như mới bắt đầu!

Tại Pháp, ngay khi học cấp III, học sinh đã được định hướng nghề nghiệp rõ ràng và có những môn học định hướng nghề ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng tôi thì không như vậy. Những kiến thức đối với tôi hoàn toàn mới. Cường độ học liên tục với những tiết thực hành dày đặc trở thành nỗi ám ảnh của tôi.

Luôn phải học hành gấp đôi những người khác, nhưng cũng chỉ để vừa đủ để vượt qua kỳ thi và đuổi kịp các bạn cùng lớp, điều này làm tôi cảm thấy đuối dần. “Mình đang làm gì ở đây?” – “Mình kém cỏi đến thế sao?” - “Mình phải làm thế nào để có thể vượt lên?” – “Mình có quyết định sai lầm không?” – Những câu hỏi đó liên tục xuất hiện trong đầu tôi và làm tôi nghi ngờ chính bản thân mình.

Dũng cảm để bắt đầu lại 2

"Mất hơn 1 năm sống trong tình trạng căng thẳng bài vở chỉ để có thể vừa đủ vượt qua kỳ, tôi bắt đầu tìm được nhịp chung với những người bạn cùng lớp. Lúc này, tôi quyết định đi làm thêm để rèn luyện những kỹ năng mềm. Từ công việc chạy bàn trong các quán cà phê, nhân viên trực điện thoại, giao báo… Những khoản tiền thu được từ những công việc đó không quá nhiều, nhưng cũng đủ chi trả một phần học phí và phí sinh hoạt. Nhưng cũng chính những công việc đó lại cuốn tôi vào vòng quay của làm việc với suy nghĩ “làm thêm để bù cho những chi phí đi học”.

Nhưng cũng vì thế, một lần nữa, tôi lại phải vất vả học tập để đuổi kịp các bạn cùng lớp. Sau 2 năm, tôi hoàn thành bậc học trung cấp và hoàn toàn có thể học liên thông thêm 1 năm nữa để có thể lấy bằng đại học. Nhưng, kiểu học “trả bài” làm tôi cảm thấy chán nản, thậm chí căm ghét bộ môn mà mình yêu thích trước kia. Ai đó đã từng nói: “được làm công việc mình đam mê, đó chính là tận hưởng chứ không còn là làm việc nữa !” Và tôi tự vấn mình, phải làm thế nào với một công việc tương lai khi tôi đang cạn dần tình yêu với nó?

Quyết định dũng cảm

Khi tôi ra quyết định quan trọng nhất cho đến thời điểm này của cuộc đời, tất cả đều bảo tôi quả là điên rồ. Vứt đi 2 năm học vất vả tại Pháp và rất nhiều khó khăn không phải dễ dàng mà vượt qua, trong khi chỉ cần cố gắng một năm nữa thôi là tôi có được tấm bằng đại học danh giá mà nhiều người ao ước, tôi quyết tâm trở về Việt Nam và làm lại từ đầu.

Có thể trở về Việt Nam, tôi sẽ phải bắt đầu lại từ con số 0, tôi có thể sẽ không còn được hưởng nền giáo dục tiên tiến, không được một tấm giấy thông hành danh giá là tấm bằng đại học nước ngoài. Nhưng, để được làm công việc đúng với chuyên môn và niềm đam mê, gắn bó với nó trong suốt quãng đời còn lại, tôi vẫn chọn trở về.

Thời gian đầu, tôi phải đối mặt với sự phản đối của gia đình. May mắn thay, chị gái tôi, người hiểu tôi đã phải vất vả như thế nào để học “trả bài” một cách vô nghĩa trong những năm tại Pháp, người nhìn thấy tôi đánh mất dần niềm yêu thích với môn học, đã ở bên ủng hộ và cùng tôi thuyết phục cha mẹ.

Khi tôi viết những dòng này, tôi đang ở Việt Nam. Giấc mơ công nghệ thông tin tôi vẫn kiên trì nuôi dưỡng khi theo học tại Chương trình Cử nhân Top-up (chương trình hợp tác đào tạo giữa trường đại học Greenwich Anh Quốc và đại học FPT). Tôi có chút bất ngờ khi thấy đây là một môi trường khá mở, thúc đẩy sinh viên học tập và phát triển cá nhân thông qua những hoạt động sinh viên tích cực.
 
Một điểm đặc biệt nữa, đó là ở đây sinh viên cũng được học tập và sinh hoạt cùng với rất nhiều sinh viên quốc tế và giáo viên quốc tế, tạo nên một môi trường đa văn hóa, đa sắc tộc, giống như các môi trường du học khác.Về chương trình học thì do đại học Greenwich biên soạn và kiểm soát nhưng sinh viên được làm quen và thích nghi dần dần. Điều khiến tôi cảm thấy may mắn nhất, đó là ngoài việc giảng dạy, truyền thụ những kiến thức học thuật, các thầy cô còn là những người giúp chúng tôi thổi bùng lên ngọn lửa yêu nghề, ham học và nuôi dưỡng giấc mơ trở thành một lập trình viên tương lai.
 
Dũng cảm để bắt đầu lại 3

Du học, đó là một cơ hội lớn, một cánh cửa lớn để dẫn đến thành công. Nhưng, không phải ai cũng là người tiến xa từ cánh cửa ấy. Tôi biết, có những bạn trẻ, giống như tôi một thời, hoang mang và bế tắc. Tuổi trẻ là món quà vô cùng quý giá của thượng đế. Bởi vì chỉ có tuổi trẻ, người ta mới có cơ hội làm sai và sửa sai. Là một người trẻ, tôi tin rằng mình đã dũng cảm khi tìm lại điều quan trọng nhất của mình. Còn bạn thì sao?

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Thật buồn cười...

Bài học cuộc sống: Thử làm phép so sánh những việc thường ngày, xem thử chúng ta "vô lý" đến mức nào nhé!

Thật buồn cười là sao tờ tiền 10.000 đồng trông quá to và quá giá trị lúc chúng ta cho người ăn xin, mà lại quá nhỏ khi ta mang nó đi mua hàng. 

Thật buồn cười là sao 60 phút là quá dài khi nói chuyện với ông bà cha mẹ, mà 60 phút lại quá ngắn khi chơi điện tử hay tán gẫu cùng bạn bè. 

Thật buồn cười là chúng ta khoái chí và hồi hộp run lên khi trận đá bóng đến những phút bù giờ, nhưng chúng ta lại than thở và khó chịu khi thầy cô dạy thêm vài ba phút sau tiết học. 

Thật buồn cười khi chúng ta thấy khó nhọc thế khi đọc một chương cuốn giáo khoa, mà chúng ta lại thấy dễ dàng thế khi đọc một cuốn truyện dày cả trăm trang. 

Thật buồn cười là mọi người cãi nhau để tranh giành một chỗ ghế đầu khi xem bóng đá hoặc biểu diễn ca nhạc, nhưng lại cãi nhau để tranh một chỗ ghế ngồi hàng cuối ở lớp học.
Bài học cuộc sống Thật buồn cười...
Thật buồn cười...
Thật buồn cười là chúng ta cần hai đến ba ngày để suy nghĩ thì mới đưa được một buổi học bù vào thời gian biểu của mình, nhưng lại sắp xếp được thời gian cho một buổi đi chơi ngay vào phút cuối cùng.

Thật buồn cười là một số người thấy vô cùng khó khăn khi đọc và giải thích cho người khác một bài học, nhưng lại thấy rất dễ dàng khi hiểu và truyền bá những chuyện ngồi lê đôi mách. 

Thật buồn cười là chúng ta không thể nghĩ ra cái gì để cầu nguyện cho người khác, nhưng lại tìm ra đủ thứ để mong ước cho bản thân mình. 

Thật buồn cười là chúng ta nhanh chóng quyết định đi theo chỉ dẫn của một người lạ mặt khi chúng ta lạc đường, nhưng chúng ta lại ngần ngại không làm theo lời chỉ bảo của chính đầu óc mình. 

Thật buồn cười là con người bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những gì mà người khác đánh giá về mình, hơn là những gì tự mình đánh giá về mình.

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Con búp bê của Ông già tuyết

Bài học cuộc sống: Giáng Sinh là mùa của yêu thương...

Mẹ của Alice mất khi cô bé mới năm tuổi. Dù cả chín anh chị của Alice đều rất yêu quí và chăm lo cho cô bé, nhưng không gì có thể thay thế tình yêu của người mẹ. Đó là năm 1925, và cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn. Cô bé Alice, giờ đây đã trưởng thành và trở thành mẹ của tôi, kể lại với tôi rằng khi đó gia đình nghèo tới mức không thể mua nổi cho mẹ tôi một con búp bê. Để bù lại những mất mát của tuổi thơ, mẹ tôi dành hết tình yêu thương cho các thành viên trong gia đình: ông tôi, và giờ là bố tôi, ba chị em tôi, và những đứa cháu của bà. 

Tháng 12 năm 1982, tôi nhận được công việc ở ngân hàng địa phương. Một buổi chiều, chúng tôi ngồi trang trí cho cây thông ở ngoài hành lang, vui vẻ hát những bài thánh ca, ai cũng sẵn sàng chờ đợi một mùa Giáng sinh sắp đến. Đột nhiên, một trong số những khách hàng của chúng tôi lại gần, cho tôi xem một số mẫu búp bê khâu tay của cô ấy. Những con búp bê thật xinh đẹp! Cô ấy nhận đặt làm búp bê cho dịp Giáng sinh. Tôi quyết định đặt một con cho Katie, con gái tôi, hiện cũng đã được gần năm tuổi. Nhưng rồi tôi chợt nảy ra một ý: Tôi hỏi cô gái kia liệu có thể làm một con búp bê thật đặc biệt dành cho mẹ tôi không, một con búp bê có mái tóc hoa râm và đeo kính lão.

Cô thợ khâu búp bê cho rằng ý kiến đấy thật độc đáo và quyết định nhận nó như là một thử thách về sự sáng tạo cho chính bản thân mình. Vậy là tôi đặt hai con búp bê: một con tóc vàng cho Katie, và một con tóc hoa râm cho mẹ.
Bài học cuộc sống: Con búp bê của Ông già tuyết

Bài học cuộc sống: Giáng Sinh là mùa của yêu thương...

 
Mọi chuyện càng tuyệt vời hơn khi một người bạn của tôi cho biết, bố của anh ấy-người sẽ đóng vai Ông già tuyết cho một số quỹ từ thiện trong khu vực tôi sống rất sẵn lòng đến thăm nhà tôi vào sáng ngày Giáng sinh để tặng quà cho Katie! Biết rằng hôm đó bố mẹ tôi cũng sẽ ở đó, tôi nghĩ ra một ý để biến hôm đó trở thành một trong những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mẹ tôi.

Giáng Sinh cuối cùng cũng tới đúng như dự kiến, và cả Ông già tuyết nữa. Tôi đã chuẩn bị những món quà nhờ Ông già tuyết tặng, cùng với cả con búp bê dành cho mẹ được đặt ở cuối túi quà. Katie đã rất bất ngờ và sung sướng vì Ông già tuyết đã đến tận nhà thăm con bé, tôi chưa bao giờ thấy con bé hạnh phúc như thế.
Mẹ tôi đứng yên lặng một góc, ngắm nhìn đứa cháu gái háo hức với vị khách đặc biệt. Rồi đột nhiên, trước khi ra về, Ông già tuyết nhìn lại một lần vào trong túi và nhận ra vẫn còn một món quà sót lại. Ông hỏi ai là Alice, và mẹ tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy có người hỏi tên hồi trẻ của bà. Ông già tuyết đưa cho bà gói quà, có kèm theo một tấm thiệp:

“Gửi Alice
Ông đã dọn lại cỗ xe kéo trước khi đi phát quà vào năm nay, và nhận ra món quà này bị mắc lại. Đáng lẽ nó phải được gửi từ ngày 25 tháng 12 năm 1925 mới đúng. Món quà bên trong cũng đã già rồi, nhưng ông nghĩ rằng chắc cháu vẫn muốn có nó. Ông rất xin lỗi vì món quà muộn màng này.
Yêu cháu,
Ông già tuyết”

Đó là một trong những giây phúc xúc động và đáng nhớ nhất mà tôi từng được chứng kiến. Mẹ tôi không thể nói nên lời, chỉ ôm chặt con búp bê mà bà đã chờ đợi trong 57 năm, cùng với những giọt nước mắt sung sướng lăn dài trên má. Con búp bê được “Ông già tuyết” mang tới ngày hôm đó, đã biến mẹ tôi thành “đứa trẻ” hạnh phúc nhất trên thế giới này.
 
 

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Chiếc bánh ngô nóng cho ngày giá lạnh

Bài học cuộc sống: Mọi chuyện đều bắt nguồn từ ý tưởng “thông minh” của Carl, về một bữa tiệc bánh ngô nhân thịt cho cả nhà sau buổi cầu nguyện ở nhà thờ vào đêm Giáng Sinh...

“Âu cũng là lỗi của mình chứ chẳng phải ai khác.”- Carl Fenter tự nói với chính mình, kéo chặt lại chiếc áo khoác. Trời càng ngày càng lạnh đến cắt da cắt thịt- “Mọi người thì đều đang ở nhà, bên ngọn lửa ấm áp.”

Mọi chuyện đều bắt nguồn từ ý tưởng “thông minh” của Carl, về một bữa tiệc bánh ngô nhân  thịt cho cả nhà sau buổi cầu nguyện ở nhà thờ vào đêm Giáng Sinh, và hãy xem nó đã mang lại kết quả gì: Carl đang mắc kẹt trong một hàng dài tới hơn 50 người.

Ai mà biết được rằng tất cả các cửa hàng bán bánh ngô trong thành phố này đều hết hàng vào trước Giáng Sinh cơ chứ? Nhưng sự thực lại đúng là như thế, điều này mới được Carl nhận ra. Anh đã lái xe lòng vòng khắp El Paso cả sáng nay. Nhất định phải mang được món bánh ngô về nhà, anh dừng lại tại một cửa hàng lâu đời có tiếng ở Canutillo.
bài học cuộc sống: Chiếc bánh ngô nóng cho ngày giá lạnh
Chiếc bánh ngô nóng cho ngày giá lạnh

Khi anh tới, người ta nói sẽ có một mẻ bánh mới ra lò trong 45 phút nữa. Đứng xếp ở cuối một hàng dài những người chờ đợi mua bánh ngô, Carl chợt nhìn thấy người phụ nữ đứng trước anh cởi áo khoác của mình bọc quanh người cô con gái nhỏ đang run lẩy bẩy. Trước đó chính người phụ nữ này cũng run người vì cơn gió lạnh buốt. Ngập ngừng một lúc, Carl quyết định đưa chiếc áo khoác mình đang mặc cho người mẹ khốn khổ.

Mọi người đều rất vui mừng vì hàng người ngày càng ngắn dần, với những người khác cười tươi rạng rỡ, cầm trong tay những túi bánh nóng hổi bước ra khỏi cửa hàng. Cuối cùng thì Carl cũng bước vào trong cửa hiệu, chỉ cách người thu ngân có chút xíu. Người mẹ với cô con gái đứng ngay trước anh, hiện là người đứng đầu.

- Xin lỗi mọi người- người thư kí nói- Chúng tôi đã bán hết bánh ngô.

- Không thể nào! - Carl kêu lên giận dữ.

- Nhưng mà... - người đàn ông phía trong quầy thu ngân nói- sẽ có một mẻ bánh cuối sau khoảng 2 tiếng nữa.

Thất vọng, Carl quyết định quay ra, thì đột nhiên người phụ nữ trẻ níu tay anh.

- Anh đi sao?

- Tôi phải đi thôi- Carl nhìn đồng hồ- Tôi đã hứa sẽ giúp mắc đèn cho nhà thờ.

- Tôi sẽ chờ mẻ bánh cuối và mang bánh về nhà cho anh.

Carl sửng sốt:

- Cô không cần phải làm thế đâu.

- Nhưng đây là điều duy nhất tôi có thể làm. Anh đã cho tôi mượn áo khoác mà.- Nụ cười người phụ nữ trẻ xóa tan những nghi ngờ trên khuôn mặt Carl- Hãy đưa cho tôi địa chỉ của anh.

Người phụ nữ và cô con gái quay trở lại đứng chờ trong hàng người. Và vào đúng giữa trưa ngày Giáng Sinh, họ đã mang bốn mươi tám chiếc bánh ngô nóng hổi cùng với chiếc áo khoác nâu đến nhà của Carl.
 
 

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Sức mạnh của con gái

Bài học cuộc sống: Chỉ cần những lời động viên đúng lúc sẽ tiếp cho chúng ta thêm sức mạnh.

Cũng giống như đỉnh Olympus là thiên đường với các vị thần Hy Lạp, trái bóng màu cam với những cú ném ba điểm, ném tự do, những cú chặn bóng chính là thiên đường của tôi. Đây chính là nơi mà tôi luôn muốn được trở thành một phần của nó - sân bóng rổ. Đó là cuộc sống, là định mệnh, là cả tương lai đối với tôi. Sân tập ầm ĩ với đủ mọi loại âm thanh, tiếng các học sinh cười đùa, ăn uống, hoặc có những người chỉ đơn giản là đang nhìn vào không trung. Giáo viên thể dục bước lên trước tất cả chúng tôi,“em nào muốn chơi bóng rổ, bước ra sân!” - thầy nói.

Như thường lệ, những đứa con gái đỏng đảnh ngay lập tức sợ lớp trang điểm trên mặt sẽ bị nhòe, hoặc tóc sẽ bị rối, nên ngay lập tức chúng đi về phía những dãy ghế dài, ngồi xuống và tán tỉnh các cậu con trai. Tôi ngay lập tức nhảy vào sân bóng rổ. Thật không may một chút nào, tôi là cô gái duy nhất trong đó. Trời đất, tôi có nên ngồi xuống hay không đây, hay là cứ việc đứng về phía mấy đứa con trai kia? Nhưng sẽ ra sao nếu bọn chúng chơi hay hơn tôi quá nhiều? Tôi sẽ giống hệt như một đứa chơi trong đội bóng rổ trường đại học dám đấu lại với Kobe Bryant vậy. Nhưng nếu ngồi xuống lúc này, tôi sẽ chẳng khác nào một con gà. Nghĩ như vậy, tôi quyết định đứng lại trên sân.

Trận đấu bắt đầu diễn ra. Các đội dần dần được chọn, và tôi là đứa đầu tiên được chọn vào đội màu xanh. Tôi sướng đến phát điên! Nhưng có mấy đứa con gái nói nhỏ với nhau rằng lý do duy nhất mà họ chọn tôi đơn giản vì tôi là con gái và họ cảm thấy tôi thật đáng thương. Thật không thể chấp nhận được. Họ chọn tôi để đấu với những chàng trai giỏi nhất, hay chỉ muốn làm tôi bẽ mặt?

Vững tâm, tôi bước vào sân bóng. Ngay lập tức có một đứa con trai ngồi ở ghế khán giả hét lên với tôi: "Này cô gái, bước ra khỏi sân bóng đi. Bóng rổ không phải là trò chơi của con gái các cậu đâu!”. Nhưng những gì cậu ta khiến tôi cảm thấy mình chỉ như hạt bụi trên sàn phòng tập vậy.

Thầy giáo thổi còi, và trận đấu bắt đầu. Đã đến lúc rồi, tôi sẽ cho họ thấy. Tôi sẽ khiến các cậu con trai phải nể phục khả năng của tôi, tôi sẽ cho bọn họ hít bụi.
Tôi cố gắng chặn các cú chuyền, nhưng bọn con trai nhanh chóng đánh bại cơ thể yếu đuối của tôi một cách dễ dàng. Tôi cố phòng vệ, nhưng bọn chúng lại có những cú di chuyển hiểm hóc đến nỗi tôi có cảm giác mình đang chạy xung quanh quả bóng vậy. Một đứa con trai vượt lên tôi, lách quả bóng qua hai chân tôi và ghi một cú ba điểm. Một cậu con trai khác thì giả vờ ném bóng, nhưng ngay khi tôi nhảy lên chặn bóng thì cậu ta vòng ra sau và có một cú úp rổ. Một cậu khác thì giữ quả bóng trong lòng bàn tay, liên tục tạo những cú chuyền giả cho đồng đội. Thế đấy!
bài học cuộc sống: Sức mạnh của con gái
Sức mạnh của con gái

Và rồi tôi cướp được bóng. Tôi bị sốc khi nhìn thấy trái bóng màu cam đang ở trong tay mình. Tôi phấn khích quá đến nỗi tôi hoàn toàn không di chuyển cho đến khi nghe tiếng mọi người hò hét: “Chạy đi, chạy đi!”. Quả bóng là của tôi. Đây là cơ hội để tôi tỏa sáng, để những kẻ coi thường tôi phải tự thấy mình ngốc nghếch. Tôi biết việc chứng kiến khả năng của tôi sẽ dập tắt tất cả những lời chế giễu, tôi phải làm mọi thứ thật chuẩn.

Tôi chạy ngang sân bóng như một cơn lốc, và “Oạch!”, tôi vấp ngã. Không thể tin nổi. Sao chuyện này có thể xảy ra được? Tôi thậm chí còn không hiểu nổi ý nghĩ của chính mình, tôi chỉ nghe thấy những tiếng cười vang lên từ khắp các hàng ghế. Đến lúc này tôi mới nhận ra là dây giày của mình chưa buộc. Chúa ơi, tôi đang cố khiến mình tỏa sáng, vậy mà tất cả lại thành trò cười. Đứa con trai lúc nãy lại hét lên: "Con bé ngốc nghếch! Giờ thì đến chơi cậu cũng không chơi nổi, ra khỏi sân được rồi đấy!”

Đội mình đã thua rồi sao? Tôi thậm chí còn không chú ý đến điều này, mà chỉ muốn trốn khỏi đám đông. Tôi nhìn xuống sàn sân bóng rổ dưới chân mình. Không, tôi vẫn ở trên sân, trận đấu vẫn tiếp tục, và đội bên kia bắt đầu ném bóng rồi. Tôi buộc lại dây giày, và đi sang một bên. Tôi ngồi xuống hàng ghế đầu tiên, nhưng thực ra tôi chỉ muốn chui ngay xuống gầm ghế để không ai nhìn thấy mình. Những đứa con gái đỏng đảnh, những đứa con trai xấu tính, và kể cả các huấn luyện viên đều đang cười nhạo tôi. Tôi sẽ chịu đựng sự nhục nhã này thế nào đây?

Một tiếng sau, những tiếng cười đã thưa dần, dù tôi biết người ta vẫn nhớ đến câu chuyện của tôi. Nếu tôi không hành động, chắc chắc đến cuối ngày cả trường sẽ biết chuyện. Hơn nữa, sẽ chẳng có ai biết chuyện gì đã thực sự xảy ra, vì những kẻ đưa chuyện sẽ phóng đại tất cả để khiến mọi thứ nghe thật lố bịch. Tôi biết mình phải làm cái gì đó, để cho họ thấy tôi thực sự có khả năng.

- Huấn luyện viên, em có thể vào chơi trong trận tới chứ?
- Em vẫn còn muốn chơi sao? Thôi nào, Araz - thầy thở dài.
- Em muốn chơi! - tôi khăng khăng.
- Em sẽ tự làm đau chính mình đấy. Hãy để tụi con trai kết thúc những gì mà chúng bắt đầu!
- Không, em muốn chơi mà! - tôi kiên quyết.
- Được rồi, là quyết định của em. Nhưng đừng có mè nheo với tôi nếu em bị thương đấy! - thầy cằn nhằn.

Và thế là tôi trở lại sân. Lần này tôi chơi bên đội đỏ. Những đôi mắt tò mò của cổ động viên nhìn tôi, tôi tự cảm thấy một áp lực đè nặng lên mình. Trận đấu bắt đầu với cú giao bóng đầu trận. Tôi tranh được bóng, đập bóng xuống sàn, vượt qua một đứa con trai, và lên rổ. “Ồ”, đám đông cổ vũ. Tôi lặp lại chiến thuật này sau khi có được bóng lần hai, nhưng lần này là một cú lên rổ giả. Và tôi lại nghe thấy tiếng khán giả hò hét. Tôi có cảm giác mình đang điều khiển một quả cầu lửa vậy. Đây chính là sự chú ý mà tôi muốn. Tôi muốn mọi người chú ý đến kĩ năng của tôi, chứ không phải là những lỗi lầm ngớ ngẩn. Tôi có những bước di chuyển thay đổi liên tục tiến về phía tụi con trai, và tình thế đã thay đổi. Dường như là Michael Jordan đang ở trong cơ thể tôi vậy. Đến cuối trận đấu, tôi đã đánh bại tất cả lũ con trai trên sân bóng, và mọi người khen ngợi về khả năng của tôi.

Tôi đã làm được điều đó. Tôi đã làm được điều tưởng như không thể. Dù đã có lúc tôi muốn trốn vào nhà vệ sinh và không bao giờ bước ra sân bóng, nhưng tôi đã cố thử lại một lần nữa. Có gì đó thúc giục tôi phải bước ra và chứng minh cho mọi người thấy họ đã sai. Cũng giống như trong bóng rổ, mọi người đều muốn quật ngã tôi, nhưng tôi đã lật ngược tình thế.

Điều tuyệt vời nhất của ngày hôm đó là cậu con trai đã cười nhạo tôi, đã đến và nói với tôi rằng: “Trận đấu hay lắm! Cậu chơi rất tuyệt. Hầu hết bọn con gái đều từ bỏ ngay khi tớ chế giễu, nhưng cậu đã quay lại và chơi như Jordan vậy. Tớ đoán là sẽ rất khó để khiến cậu gục ngã. Lần tới, tớ muốn đấu 1-1 với cậu, được chứ?”

Câu nói ấy đã khiến tôi nở một nụ cười kiêu hãnh. Tôi đã thành công thực sự.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Điều chú mèo Willa biết

Chú mèo Willa đã chỉ cho tôi biết, khi già đi, người ta sẽ có một lợi thế: biết đặt mình vào vị trí nào để có thể nhận được những gì mà mình tìm kiếm.

“Con mèo Willa Cather của em lại ngồi dưới gốc cây cả buổi sáng nay đấy." - Alan nói.

Tôi không cần hỏi chồng mình Willa đã làm những gì dưới gốc cây thông cao hơn ba chục mét tỏa bóng rợp cả sâu sau nhà tôi, vì chắc chắn con mèo lại nằm núp dưới những cành cây chờ đợi một con chim nào đó rơi khỏi tổ. Willa, trông giống hệt một con chim cánh cụt được nhồi bông quá tay, là con chậm chạp nhất trong bốn con mèo nhà tôi. Lúc còn bé, nó không bao giờ chơi trò đuổi bắt hay săn mồi giống các anh chị của mình. Willa thích đồ ăn đóng hộp, được phục vụ hai lần mỗi ngày. Giờ đây khi đã già và trở nên nặng nề, nó càng tỏ ra không một chút hứng thú với việc đi săn. Nó thường ngồi dưới gốc cây, ngẩng đầu và quan sát. Willa biết có tổ chim ở trên đó. Chắc hẳn nó hi vọng rằng, một ngày nào đó, vận may của nó sẽ tới.

Sáng hôm sau, Willa béo ú lại ra chỗ ngồi quen thuộc, thậm chí một sợi râu cũng không động đậy.

“Chẳng có tác dụng gì đâu.”- tôi nói với nó - “Chim hiếm khi rơi khỏi tổ lắm, mày nên thực tế một chút đi.”

Willa phớt lờ lời khuyên của tôi, và suốt cả mùa xuân nó vẫn ngồi dưới gốc cây ấy. Rồi một ngày, đột nhiên chúng tôi không thấy nó ngồi ở chỗ quen thuộc đấy nữa. Thật tuyệt, cuối cùng nó cũng nhận ra điều đó sao. Nhưng tôi đã lầm. Chẳng qua là Willa nhận ra kế hoạch của nó không thể thành công, vì vậy khi mùa hè đến, nó đã quyết định chỉnh sửa lại kế hoạch một chút.

- Ai mang con chuột vào đây thế này?- tôi hỏi chồng mình, vào một sáng tháng Sáu.

- Để anh dọn nó đi- Alan nói- Chắc là con Thackeray rồi.

Tôi không nói gì, nhưng tôi tin rằng việc đó không phải là do con mèo này làm. Nó đã ngủ suốt cả buổi chiều, chỉ còn lại con Charlotte Brontë, hay là…., hừm, không thể được. Những con chuột chết vẫn không ngừng xuất hiện. Sự bối rối của chúng tôi đã nhanh chóng chuyển thành sửng sốt khi tôi phát hiện ra Willa, chính là Willa, đã bắt lũ chuột. Dù vậy, chuyện này vẫn thật khó tin.

- Làm sao nó có thể làm được nhỉ? Nó quá béo, quá già để có thể săn chuột.
bài học cuộc sống Điều Willa biết

Điều Willa biết


Ngày hôm sau, tôi quyết định theo dõi con mèo. Nó không cần phải đi đâu xa, có rất nhiều chuột ở dưới đống gỗ dưới cây thông. Trong suốt thời gian qua, nó không hề chờ đợi lũ chim rơi khỏi tổ, nó chỉ quan sát lũ chuột. Cho đến tận cuối mùa hè, ngày nào tôi cũng đi cùng Willa ra sân sau. Tôi mang theo một chiếc ghế dựa và một cốc cà phê lớn. Bắt chuột, với Willa, không phải là môn thể thao dành cho người thiếu kiên nhẫn.

Kế hoạch của Willa thật hoàn hảo. Nó trèo lên trên đống gỗ, núp vào một góc, ngồi yên không động đậy, chờ đợi cho đến khi con chuột mất cảnh giác. Khi con vật màu xám đó mạo hiểm bò ra ngoài, thì móng vuốt của Willa đã chờ đợi sẵn sàng. Mùa hè năm đó, Willa đã bắt tất cả lũ chuột dưới đống gỗ thông. Hết con này đến con khác, tất cả đều nằm dưới bộ vuốt đầy kiên nhẫn của nó.

Giờ đây, Willa đang nằm cuộn tròn trong lòng tôi. Nó vừa qua tuổi 16, nhưng ngày mai, chúng tôi sẽ có một cuộc hẹn với bác sĩ thú y. Willa mắc bệnh ung thư, chúng tôi không thể làm gì để cứu nó được nữa. Tôi vuốt ve bộ lông rối của Willa, và nhận ra mình thật may mắn khi có được nó, một chú mèo thông minh. Nó đã chỉ cho tôi biết, khi già đi người ta sẽ có một lợi thế: biết đặt mình vào vị trí nào để có thể nhận được những gì mà mình tìm kiếm.

Willa ngước nhìn tôi. Tôi dám chắc là tôi đã thấy nó mỉm cười.

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Thứ tha mãi mãi????

Bài học cuộc sống: Những người yêu thương ta sẽ luôn tha thứ cho chúng ta, mãi mãi...

Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng một tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông ấy...
- Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần?
- Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: "70 nhân 7 lần!" 
Lisa kéo tay Brent - em trai cô: 
- Thế là bao nhiêu lần?
Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng thán phục. Câụ học piano từ năm lên bốn, kèn clarinet năm lên bảy và giờ đây cậu đang chinh phục cây đàn oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi một thứ: bóng rổ. Hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô. Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà! 
- Không sao, em tha lỗi cho chị 
- Cậu bé cười - Phải tha thú 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm. Hôm sau, hai chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".
- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ. 
Lisa đỏ mặt: 
- Chị xin lỗi! 
- Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không?
Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:
- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo một ô.
Miệng nói, tay Lisa đánh dấu hai ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường. Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế...
Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. 
Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent...
Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... 
Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. 
Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích. 
- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa đâu.
Brent chỉ cười: "Phải, phải"

bài học cuộc sống: Thứ tha mãi mãi????
Thứ tha mãi mãi????

Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực. Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện: "2 giờ chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.
- Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.
- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! - Brent trả lời.
Lisa lặng mãi mới lắp bắp:
- Ôi... Hôm nay ngày mấy rồi ạ? 
- 12, có chuyện gì thế? 
Lisa, bưng mặt khóc nức lên: 
- Biểu diễn... 2 giờ... mùng 10... Người ta gọi điện... Tuần trước...
Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.
- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi? - Brent hỏi.
Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại một mảnh giấy dặn mọi người yên tâm. Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: "Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.
Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ, bà Nelson.
- Tôi rất tiếc về chuyện của Brent. - Bà ta mở lời.
Lisa ngạc nhiên:
- Sao ạ?
Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa hoàn toàn chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi.
Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà. Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có một tờ giấy lớn:
"Lisa yêu quý. Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. 
Yêu chị, 
Brent."
Mặt sau là một tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hối bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có một ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: "Lần thứ 491: Thứ tha, mãi mãi!"