Hiển thị các bài đăng có nhãn trái tim có nắng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trái tim có nắng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Mở rộng tầm nhìn

Bài học cuộc sống: Có lẽ lần sau, tôi sẽ học tập nhìn mọi việc theo cách của cháu gái tôi, và mở rộng tầm mắt hơn nữa.

Tôi cùng đứa cháu gái sáu tuổi của mình - Caitlynd, quyết định ghé vào cửa hàng Tim Horton để mua một vài chiếc bánh việt quất. Ngay khi chúng tôi chuẩn bị bước ra, thì có một cậu thiếu niên bước vào.

Chàng trai này có một nửa đầu hoàn toàn cạo trọc, phía bên kia thì chỉ có một chỏm tóc màu xanh da trời. Một bên lỗ mũi cậu ta có đeo một chiếc khuyên được móc với chiếc khuyên khác trên tai bởi một sợi dây xích chạy vắt qua nửa khuôn mặt. Một tay cậu ta ôm chiếc ván trượt, tay còn lại cặp dưới nách một quả bóng rổ.

Con bé Caitlynd đang chạy lon ton phía trước tôi, dừng lại ngay lập tức khi nhìn thấy cậu thiếu niên đó. Có lẽ con bé quá sợ hãi đến mức không dám bước tiếp.
Nhưng tôi đã nhầm.
Đứa cháu gái thiên thần của tôi gần như ngay lập tức bước lên thật nhanh, cố gắng mở cánh cửa nặng nề ra rộng hết mức có thể. Và giờ thì đến lượt tôi đứng đối diện ngay trước mặt cậu thiếu niên ấy. Tôi bước sang một bên để cậu có thể đi ngang qua. Cậu ấy cười với tôi thật dịu dàng: “Xin cảm ơn bà rất nhiều!”.
bài học cuộc sống Mở rộng tầm nhìn
Mở rộng tầm nhìn 
 
Trên đường đi tới bãi gửi xe, tôi khen Catilynd về hành động mở cửa cho cậu thiếu niên của con bé. Con bé có vẻ như không bị ảnh hưởng nhiều bởi vẻ bên ngoài của cậu ta, nhưng tôi vẫn muốn chắc chắn hơn về mọi việc. Nếu cần, tôi đã sẵn sàng nói chuyện với Catilynd về bài học đầu tiên dành cho sự tự do thể hiện bản thân. Tôi muốn con bé biết rằng mọi người đều có quyền làm cho mình khác biệt.

Thế nhưng, hóa ra người cần phải được “dạy dỗ và nói chuyện” lại chính là tôi. 
Catilynd kể với tôi rằng, điều duy nhất mà con bé nhận thấy ở chàng trai đó là việc cả hai tay cậu ấy đều đang cầm các đồ vật. “Có lẽ sẽ rất khó khăn nếu anh ấy phải tự mở cửa.”- con bé líu lo.

Những gì tôi nhìn thấy chỉ là mái đầu cạo trọc một nửa, khuyên mũi nối với khuyên tai bởi dây xích. Cháu gái tôi nhìn thấy một người đang bận cả hai tay trong khi cánh cửa nặng nề lại đang khép kín.

Có lẽ lần sau, tôi sẽ học tập nhìn mọi việc theo cách của cháu gái tôi, và mở rộng tầm mắt hơn nữa.
 
 

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Con búp bê của Ông già tuyết

Bài học cuộc sống: Giáng Sinh là mùa của yêu thương...

Mẹ của Alice mất khi cô bé mới năm tuổi. Dù cả chín anh chị của Alice đều rất yêu quí và chăm lo cho cô bé, nhưng không gì có thể thay thế tình yêu của người mẹ. Đó là năm 1925, và cuộc sống ngày càng trở nên khó khăn. Cô bé Alice, giờ đây đã trưởng thành và trở thành mẹ của tôi, kể lại với tôi rằng khi đó gia đình nghèo tới mức không thể mua nổi cho mẹ tôi một con búp bê. Để bù lại những mất mát của tuổi thơ, mẹ tôi dành hết tình yêu thương cho các thành viên trong gia đình: ông tôi, và giờ là bố tôi, ba chị em tôi, và những đứa cháu của bà. 

Tháng 12 năm 1982, tôi nhận được công việc ở ngân hàng địa phương. Một buổi chiều, chúng tôi ngồi trang trí cho cây thông ở ngoài hành lang, vui vẻ hát những bài thánh ca, ai cũng sẵn sàng chờ đợi một mùa Giáng sinh sắp đến. Đột nhiên, một trong số những khách hàng của chúng tôi lại gần, cho tôi xem một số mẫu búp bê khâu tay của cô ấy. Những con búp bê thật xinh đẹp! Cô ấy nhận đặt làm búp bê cho dịp Giáng sinh. Tôi quyết định đặt một con cho Katie, con gái tôi, hiện cũng đã được gần năm tuổi. Nhưng rồi tôi chợt nảy ra một ý: Tôi hỏi cô gái kia liệu có thể làm một con búp bê thật đặc biệt dành cho mẹ tôi không, một con búp bê có mái tóc hoa râm và đeo kính lão.

Cô thợ khâu búp bê cho rằng ý kiến đấy thật độc đáo và quyết định nhận nó như là một thử thách về sự sáng tạo cho chính bản thân mình. Vậy là tôi đặt hai con búp bê: một con tóc vàng cho Katie, và một con tóc hoa râm cho mẹ.
Bài học cuộc sống: Con búp bê của Ông già tuyết

Bài học cuộc sống: Giáng Sinh là mùa của yêu thương...

 
Mọi chuyện càng tuyệt vời hơn khi một người bạn của tôi cho biết, bố của anh ấy-người sẽ đóng vai Ông già tuyết cho một số quỹ từ thiện trong khu vực tôi sống rất sẵn lòng đến thăm nhà tôi vào sáng ngày Giáng sinh để tặng quà cho Katie! Biết rằng hôm đó bố mẹ tôi cũng sẽ ở đó, tôi nghĩ ra một ý để biến hôm đó trở thành một trong những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mẹ tôi.

Giáng Sinh cuối cùng cũng tới đúng như dự kiến, và cả Ông già tuyết nữa. Tôi đã chuẩn bị những món quà nhờ Ông già tuyết tặng, cùng với cả con búp bê dành cho mẹ được đặt ở cuối túi quà. Katie đã rất bất ngờ và sung sướng vì Ông già tuyết đã đến tận nhà thăm con bé, tôi chưa bao giờ thấy con bé hạnh phúc như thế.
Mẹ tôi đứng yên lặng một góc, ngắm nhìn đứa cháu gái háo hức với vị khách đặc biệt. Rồi đột nhiên, trước khi ra về, Ông già tuyết nhìn lại một lần vào trong túi và nhận ra vẫn còn một món quà sót lại. Ông hỏi ai là Alice, và mẹ tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy có người hỏi tên hồi trẻ của bà. Ông già tuyết đưa cho bà gói quà, có kèm theo một tấm thiệp:

“Gửi Alice
Ông đã dọn lại cỗ xe kéo trước khi đi phát quà vào năm nay, và nhận ra món quà này bị mắc lại. Đáng lẽ nó phải được gửi từ ngày 25 tháng 12 năm 1925 mới đúng. Món quà bên trong cũng đã già rồi, nhưng ông nghĩ rằng chắc cháu vẫn muốn có nó. Ông rất xin lỗi vì món quà muộn màng này.
Yêu cháu,
Ông già tuyết”

Đó là một trong những giây phúc xúc động và đáng nhớ nhất mà tôi từng được chứng kiến. Mẹ tôi không thể nói nên lời, chỉ ôm chặt con búp bê mà bà đã chờ đợi trong 57 năm, cùng với những giọt nước mắt sung sướng lăn dài trên má. Con búp bê được “Ông già tuyết” mang tới ngày hôm đó, đã biến mẹ tôi thành “đứa trẻ” hạnh phúc nhất trên thế giới này.
 
 

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Chiếc bánh ngô nóng cho ngày giá lạnh

Bài học cuộc sống: Mọi chuyện đều bắt nguồn từ ý tưởng “thông minh” của Carl, về một bữa tiệc bánh ngô nhân thịt cho cả nhà sau buổi cầu nguyện ở nhà thờ vào đêm Giáng Sinh...

“Âu cũng là lỗi của mình chứ chẳng phải ai khác.”- Carl Fenter tự nói với chính mình, kéo chặt lại chiếc áo khoác. Trời càng ngày càng lạnh đến cắt da cắt thịt- “Mọi người thì đều đang ở nhà, bên ngọn lửa ấm áp.”

Mọi chuyện đều bắt nguồn từ ý tưởng “thông minh” của Carl, về một bữa tiệc bánh ngô nhân  thịt cho cả nhà sau buổi cầu nguyện ở nhà thờ vào đêm Giáng Sinh, và hãy xem nó đã mang lại kết quả gì: Carl đang mắc kẹt trong một hàng dài tới hơn 50 người.

Ai mà biết được rằng tất cả các cửa hàng bán bánh ngô trong thành phố này đều hết hàng vào trước Giáng Sinh cơ chứ? Nhưng sự thực lại đúng là như thế, điều này mới được Carl nhận ra. Anh đã lái xe lòng vòng khắp El Paso cả sáng nay. Nhất định phải mang được món bánh ngô về nhà, anh dừng lại tại một cửa hàng lâu đời có tiếng ở Canutillo.
bài học cuộc sống: Chiếc bánh ngô nóng cho ngày giá lạnh
Chiếc bánh ngô nóng cho ngày giá lạnh

Khi anh tới, người ta nói sẽ có một mẻ bánh mới ra lò trong 45 phút nữa. Đứng xếp ở cuối một hàng dài những người chờ đợi mua bánh ngô, Carl chợt nhìn thấy người phụ nữ đứng trước anh cởi áo khoác của mình bọc quanh người cô con gái nhỏ đang run lẩy bẩy. Trước đó chính người phụ nữ này cũng run người vì cơn gió lạnh buốt. Ngập ngừng một lúc, Carl quyết định đưa chiếc áo khoác mình đang mặc cho người mẹ khốn khổ.

Mọi người đều rất vui mừng vì hàng người ngày càng ngắn dần, với những người khác cười tươi rạng rỡ, cầm trong tay những túi bánh nóng hổi bước ra khỏi cửa hàng. Cuối cùng thì Carl cũng bước vào trong cửa hiệu, chỉ cách người thu ngân có chút xíu. Người mẹ với cô con gái đứng ngay trước anh, hiện là người đứng đầu.

- Xin lỗi mọi người- người thư kí nói- Chúng tôi đã bán hết bánh ngô.

- Không thể nào! - Carl kêu lên giận dữ.

- Nhưng mà... - người đàn ông phía trong quầy thu ngân nói- sẽ có một mẻ bánh cuối sau khoảng 2 tiếng nữa.

Thất vọng, Carl quyết định quay ra, thì đột nhiên người phụ nữ trẻ níu tay anh.

- Anh đi sao?

- Tôi phải đi thôi- Carl nhìn đồng hồ- Tôi đã hứa sẽ giúp mắc đèn cho nhà thờ.

- Tôi sẽ chờ mẻ bánh cuối và mang bánh về nhà cho anh.

Carl sửng sốt:

- Cô không cần phải làm thế đâu.

- Nhưng đây là điều duy nhất tôi có thể làm. Anh đã cho tôi mượn áo khoác mà.- Nụ cười người phụ nữ trẻ xóa tan những nghi ngờ trên khuôn mặt Carl- Hãy đưa cho tôi địa chỉ của anh.

Người phụ nữ và cô con gái quay trở lại đứng chờ trong hàng người. Và vào đúng giữa trưa ngày Giáng Sinh, họ đã mang bốn mươi tám chiếc bánh ngô nóng hổi cùng với chiếc áo khoác nâu đến nhà của Carl.
 
 

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Sức mạnh của con gái

Bài học cuộc sống: Chỉ cần những lời động viên đúng lúc sẽ tiếp cho chúng ta thêm sức mạnh.

Cũng giống như đỉnh Olympus là thiên đường với các vị thần Hy Lạp, trái bóng màu cam với những cú ném ba điểm, ném tự do, những cú chặn bóng chính là thiên đường của tôi. Đây chính là nơi mà tôi luôn muốn được trở thành một phần của nó - sân bóng rổ. Đó là cuộc sống, là định mệnh, là cả tương lai đối với tôi. Sân tập ầm ĩ với đủ mọi loại âm thanh, tiếng các học sinh cười đùa, ăn uống, hoặc có những người chỉ đơn giản là đang nhìn vào không trung. Giáo viên thể dục bước lên trước tất cả chúng tôi,“em nào muốn chơi bóng rổ, bước ra sân!” - thầy nói.

Như thường lệ, những đứa con gái đỏng đảnh ngay lập tức sợ lớp trang điểm trên mặt sẽ bị nhòe, hoặc tóc sẽ bị rối, nên ngay lập tức chúng đi về phía những dãy ghế dài, ngồi xuống và tán tỉnh các cậu con trai. Tôi ngay lập tức nhảy vào sân bóng rổ. Thật không may một chút nào, tôi là cô gái duy nhất trong đó. Trời đất, tôi có nên ngồi xuống hay không đây, hay là cứ việc đứng về phía mấy đứa con trai kia? Nhưng sẽ ra sao nếu bọn chúng chơi hay hơn tôi quá nhiều? Tôi sẽ giống hệt như một đứa chơi trong đội bóng rổ trường đại học dám đấu lại với Kobe Bryant vậy. Nhưng nếu ngồi xuống lúc này, tôi sẽ chẳng khác nào một con gà. Nghĩ như vậy, tôi quyết định đứng lại trên sân.

Trận đấu bắt đầu diễn ra. Các đội dần dần được chọn, và tôi là đứa đầu tiên được chọn vào đội màu xanh. Tôi sướng đến phát điên! Nhưng có mấy đứa con gái nói nhỏ với nhau rằng lý do duy nhất mà họ chọn tôi đơn giản vì tôi là con gái và họ cảm thấy tôi thật đáng thương. Thật không thể chấp nhận được. Họ chọn tôi để đấu với những chàng trai giỏi nhất, hay chỉ muốn làm tôi bẽ mặt?

Vững tâm, tôi bước vào sân bóng. Ngay lập tức có một đứa con trai ngồi ở ghế khán giả hét lên với tôi: "Này cô gái, bước ra khỏi sân bóng đi. Bóng rổ không phải là trò chơi của con gái các cậu đâu!”. Nhưng những gì cậu ta khiến tôi cảm thấy mình chỉ như hạt bụi trên sàn phòng tập vậy.

Thầy giáo thổi còi, và trận đấu bắt đầu. Đã đến lúc rồi, tôi sẽ cho họ thấy. Tôi sẽ khiến các cậu con trai phải nể phục khả năng của tôi, tôi sẽ cho bọn họ hít bụi.
Tôi cố gắng chặn các cú chuyền, nhưng bọn con trai nhanh chóng đánh bại cơ thể yếu đuối của tôi một cách dễ dàng. Tôi cố phòng vệ, nhưng bọn chúng lại có những cú di chuyển hiểm hóc đến nỗi tôi có cảm giác mình đang chạy xung quanh quả bóng vậy. Một đứa con trai vượt lên tôi, lách quả bóng qua hai chân tôi và ghi một cú ba điểm. Một cậu con trai khác thì giả vờ ném bóng, nhưng ngay khi tôi nhảy lên chặn bóng thì cậu ta vòng ra sau và có một cú úp rổ. Một cậu khác thì giữ quả bóng trong lòng bàn tay, liên tục tạo những cú chuyền giả cho đồng đội. Thế đấy!
bài học cuộc sống: Sức mạnh của con gái
Sức mạnh của con gái

Và rồi tôi cướp được bóng. Tôi bị sốc khi nhìn thấy trái bóng màu cam đang ở trong tay mình. Tôi phấn khích quá đến nỗi tôi hoàn toàn không di chuyển cho đến khi nghe tiếng mọi người hò hét: “Chạy đi, chạy đi!”. Quả bóng là của tôi. Đây là cơ hội để tôi tỏa sáng, để những kẻ coi thường tôi phải tự thấy mình ngốc nghếch. Tôi biết việc chứng kiến khả năng của tôi sẽ dập tắt tất cả những lời chế giễu, tôi phải làm mọi thứ thật chuẩn.

Tôi chạy ngang sân bóng như một cơn lốc, và “Oạch!”, tôi vấp ngã. Không thể tin nổi. Sao chuyện này có thể xảy ra được? Tôi thậm chí còn không hiểu nổi ý nghĩ của chính mình, tôi chỉ nghe thấy những tiếng cười vang lên từ khắp các hàng ghế. Đến lúc này tôi mới nhận ra là dây giày của mình chưa buộc. Chúa ơi, tôi đang cố khiến mình tỏa sáng, vậy mà tất cả lại thành trò cười. Đứa con trai lúc nãy lại hét lên: "Con bé ngốc nghếch! Giờ thì đến chơi cậu cũng không chơi nổi, ra khỏi sân được rồi đấy!”

Đội mình đã thua rồi sao? Tôi thậm chí còn không chú ý đến điều này, mà chỉ muốn trốn khỏi đám đông. Tôi nhìn xuống sàn sân bóng rổ dưới chân mình. Không, tôi vẫn ở trên sân, trận đấu vẫn tiếp tục, và đội bên kia bắt đầu ném bóng rồi. Tôi buộc lại dây giày, và đi sang một bên. Tôi ngồi xuống hàng ghế đầu tiên, nhưng thực ra tôi chỉ muốn chui ngay xuống gầm ghế để không ai nhìn thấy mình. Những đứa con gái đỏng đảnh, những đứa con trai xấu tính, và kể cả các huấn luyện viên đều đang cười nhạo tôi. Tôi sẽ chịu đựng sự nhục nhã này thế nào đây?

Một tiếng sau, những tiếng cười đã thưa dần, dù tôi biết người ta vẫn nhớ đến câu chuyện của tôi. Nếu tôi không hành động, chắc chắc đến cuối ngày cả trường sẽ biết chuyện. Hơn nữa, sẽ chẳng có ai biết chuyện gì đã thực sự xảy ra, vì những kẻ đưa chuyện sẽ phóng đại tất cả để khiến mọi thứ nghe thật lố bịch. Tôi biết mình phải làm cái gì đó, để cho họ thấy tôi thực sự có khả năng.

- Huấn luyện viên, em có thể vào chơi trong trận tới chứ?
- Em vẫn còn muốn chơi sao? Thôi nào, Araz - thầy thở dài.
- Em muốn chơi! - tôi khăng khăng.
- Em sẽ tự làm đau chính mình đấy. Hãy để tụi con trai kết thúc những gì mà chúng bắt đầu!
- Không, em muốn chơi mà! - tôi kiên quyết.
- Được rồi, là quyết định của em. Nhưng đừng có mè nheo với tôi nếu em bị thương đấy! - thầy cằn nhằn.

Và thế là tôi trở lại sân. Lần này tôi chơi bên đội đỏ. Những đôi mắt tò mò của cổ động viên nhìn tôi, tôi tự cảm thấy một áp lực đè nặng lên mình. Trận đấu bắt đầu với cú giao bóng đầu trận. Tôi tranh được bóng, đập bóng xuống sàn, vượt qua một đứa con trai, và lên rổ. “Ồ”, đám đông cổ vũ. Tôi lặp lại chiến thuật này sau khi có được bóng lần hai, nhưng lần này là một cú lên rổ giả. Và tôi lại nghe thấy tiếng khán giả hò hét. Tôi có cảm giác mình đang điều khiển một quả cầu lửa vậy. Đây chính là sự chú ý mà tôi muốn. Tôi muốn mọi người chú ý đến kĩ năng của tôi, chứ không phải là những lỗi lầm ngớ ngẩn. Tôi có những bước di chuyển thay đổi liên tục tiến về phía tụi con trai, và tình thế đã thay đổi. Dường như là Michael Jordan đang ở trong cơ thể tôi vậy. Đến cuối trận đấu, tôi đã đánh bại tất cả lũ con trai trên sân bóng, và mọi người khen ngợi về khả năng của tôi.

Tôi đã làm được điều đó. Tôi đã làm được điều tưởng như không thể. Dù đã có lúc tôi muốn trốn vào nhà vệ sinh và không bao giờ bước ra sân bóng, nhưng tôi đã cố thử lại một lần nữa. Có gì đó thúc giục tôi phải bước ra và chứng minh cho mọi người thấy họ đã sai. Cũng giống như trong bóng rổ, mọi người đều muốn quật ngã tôi, nhưng tôi đã lật ngược tình thế.

Điều tuyệt vời nhất của ngày hôm đó là cậu con trai đã cười nhạo tôi, đã đến và nói với tôi rằng: “Trận đấu hay lắm! Cậu chơi rất tuyệt. Hầu hết bọn con gái đều từ bỏ ngay khi tớ chế giễu, nhưng cậu đã quay lại và chơi như Jordan vậy. Tớ đoán là sẽ rất khó để khiến cậu gục ngã. Lần tới, tớ muốn đấu 1-1 với cậu, được chứ?”

Câu nói ấy đã khiến tôi nở một nụ cười kiêu hãnh. Tôi đã thành công thực sự.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Điều chú mèo Willa biết

Chú mèo Willa đã chỉ cho tôi biết, khi già đi, người ta sẽ có một lợi thế: biết đặt mình vào vị trí nào để có thể nhận được những gì mà mình tìm kiếm.

“Con mèo Willa Cather của em lại ngồi dưới gốc cây cả buổi sáng nay đấy." - Alan nói.

Tôi không cần hỏi chồng mình Willa đã làm những gì dưới gốc cây thông cao hơn ba chục mét tỏa bóng rợp cả sâu sau nhà tôi, vì chắc chắn con mèo lại nằm núp dưới những cành cây chờ đợi một con chim nào đó rơi khỏi tổ. Willa, trông giống hệt một con chim cánh cụt được nhồi bông quá tay, là con chậm chạp nhất trong bốn con mèo nhà tôi. Lúc còn bé, nó không bao giờ chơi trò đuổi bắt hay săn mồi giống các anh chị của mình. Willa thích đồ ăn đóng hộp, được phục vụ hai lần mỗi ngày. Giờ đây khi đã già và trở nên nặng nề, nó càng tỏ ra không một chút hứng thú với việc đi săn. Nó thường ngồi dưới gốc cây, ngẩng đầu và quan sát. Willa biết có tổ chim ở trên đó. Chắc hẳn nó hi vọng rằng, một ngày nào đó, vận may của nó sẽ tới.

Sáng hôm sau, Willa béo ú lại ra chỗ ngồi quen thuộc, thậm chí một sợi râu cũng không động đậy.

“Chẳng có tác dụng gì đâu.”- tôi nói với nó - “Chim hiếm khi rơi khỏi tổ lắm, mày nên thực tế một chút đi.”

Willa phớt lờ lời khuyên của tôi, và suốt cả mùa xuân nó vẫn ngồi dưới gốc cây ấy. Rồi một ngày, đột nhiên chúng tôi không thấy nó ngồi ở chỗ quen thuộc đấy nữa. Thật tuyệt, cuối cùng nó cũng nhận ra điều đó sao. Nhưng tôi đã lầm. Chẳng qua là Willa nhận ra kế hoạch của nó không thể thành công, vì vậy khi mùa hè đến, nó đã quyết định chỉnh sửa lại kế hoạch một chút.

- Ai mang con chuột vào đây thế này?- tôi hỏi chồng mình, vào một sáng tháng Sáu.

- Để anh dọn nó đi- Alan nói- Chắc là con Thackeray rồi.

Tôi không nói gì, nhưng tôi tin rằng việc đó không phải là do con mèo này làm. Nó đã ngủ suốt cả buổi chiều, chỉ còn lại con Charlotte Brontë, hay là…., hừm, không thể được. Những con chuột chết vẫn không ngừng xuất hiện. Sự bối rối của chúng tôi đã nhanh chóng chuyển thành sửng sốt khi tôi phát hiện ra Willa, chính là Willa, đã bắt lũ chuột. Dù vậy, chuyện này vẫn thật khó tin.

- Làm sao nó có thể làm được nhỉ? Nó quá béo, quá già để có thể săn chuột.
bài học cuộc sống Điều Willa biết

Điều Willa biết


Ngày hôm sau, tôi quyết định theo dõi con mèo. Nó không cần phải đi đâu xa, có rất nhiều chuột ở dưới đống gỗ dưới cây thông. Trong suốt thời gian qua, nó không hề chờ đợi lũ chim rơi khỏi tổ, nó chỉ quan sát lũ chuột. Cho đến tận cuối mùa hè, ngày nào tôi cũng đi cùng Willa ra sân sau. Tôi mang theo một chiếc ghế dựa và một cốc cà phê lớn. Bắt chuột, với Willa, không phải là môn thể thao dành cho người thiếu kiên nhẫn.

Kế hoạch của Willa thật hoàn hảo. Nó trèo lên trên đống gỗ, núp vào một góc, ngồi yên không động đậy, chờ đợi cho đến khi con chuột mất cảnh giác. Khi con vật màu xám đó mạo hiểm bò ra ngoài, thì móng vuốt của Willa đã chờ đợi sẵn sàng. Mùa hè năm đó, Willa đã bắt tất cả lũ chuột dưới đống gỗ thông. Hết con này đến con khác, tất cả đều nằm dưới bộ vuốt đầy kiên nhẫn của nó.

Giờ đây, Willa đang nằm cuộn tròn trong lòng tôi. Nó vừa qua tuổi 16, nhưng ngày mai, chúng tôi sẽ có một cuộc hẹn với bác sĩ thú y. Willa mắc bệnh ung thư, chúng tôi không thể làm gì để cứu nó được nữa. Tôi vuốt ve bộ lông rối của Willa, và nhận ra mình thật may mắn khi có được nó, một chú mèo thông minh. Nó đã chỉ cho tôi biết, khi già đi người ta sẽ có một lợi thế: biết đặt mình vào vị trí nào để có thể nhận được những gì mà mình tìm kiếm.

Willa ngước nhìn tôi. Tôi dám chắc là tôi đã thấy nó mỉm cười.

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Thứ tha mãi mãi????

Bài học cuộc sống: Những người yêu thương ta sẽ luôn tha thứ cho chúng ta, mãi mãi...

Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng một tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông ấy...
- Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần?
- Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: "70 nhân 7 lần!" 
Lisa kéo tay Brent - em trai cô: 
- Thế là bao nhiêu lần?
Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng thán phục. Câụ học piano từ năm lên bốn, kèn clarinet năm lên bảy và giờ đây cậu đang chinh phục cây đàn oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi một thứ: bóng rổ. Hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô. Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà! 
- Không sao, em tha lỗi cho chị 
- Cậu bé cười - Phải tha thú 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm. Hôm sau, hai chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".
- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ. 
Lisa đỏ mặt: 
- Chị xin lỗi! 
- Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không?
Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:
- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo một ô.
Miệng nói, tay Lisa đánh dấu hai ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường. Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế...
Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. 
Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent...
Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... 
Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. 
Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích. 
- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa đâu.
Brent chỉ cười: "Phải, phải"

bài học cuộc sống: Thứ tha mãi mãi????
Thứ tha mãi mãi????

Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực. Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện: "2 giờ chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.
- Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.
- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! - Brent trả lời.
Lisa lặng mãi mới lắp bắp:
- Ôi... Hôm nay ngày mấy rồi ạ? 
- 12, có chuyện gì thế? 
Lisa, bưng mặt khóc nức lên: 
- Biểu diễn... 2 giờ... mùng 10... Người ta gọi điện... Tuần trước...
Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.
- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi? - Brent hỏi.
Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại một mảnh giấy dặn mọi người yên tâm. Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: "Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.
Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ, bà Nelson.
- Tôi rất tiếc về chuyện của Brent. - Bà ta mở lời.
Lisa ngạc nhiên:
- Sao ạ?
Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa hoàn toàn chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi.
Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà. Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có một tờ giấy lớn:
"Lisa yêu quý. Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. 
Yêu chị, 
Brent."
Mặt sau là một tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hối bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có một ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: "Lần thứ 491: Thứ tha, mãi mãi!"

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Chỉ cần một người bình thường

Bai hoc cuoc song - Chẳng cần phải là một thế lực cao siêu nào, chúng ta đều có thể là thiên thần của một ai đó.

Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất. Trên tuyết. 

Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to - vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý thấy bà cụ. Một người mẹ dẫn hai đứa con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý. Một viên chức ôm một chồng sách đi qua, mải suy nghĩ nên cũng không để ý. Bà cụ dùng cả hai tay để khép vạt áo đứt hết khuy, rồi dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà cụ một chút. Tất nhiên là bà già rồi, chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà ấy bị bệnh lây nhiễm thì sao… Một cô gái cũng đứng đợi xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì. 

Xe buýt tới và bà cụ nặng nhọc bước lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô gái vội vã chạy xuống cuối xe ngồi. Người lái xe liếc nhìn bà cụ và nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ này chút nào!”. Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:

- Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo những ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?

Người mẹ hơi ngượng ngập kéo tay con xuống: 

- Andrew, không được chỉ vào người khác! - Rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ. - Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ!

Một phụ nữ mặc áo choàng lông thì thầm:

- Con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải! Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình. 

- Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền- Một chàng trai ăn mặc bảnh bao thêm vào. - Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bà ấy chẳng nghèo như bây giờ!

Một doanh nhân hào phóng bỗng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ mười đôla, ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện: 

- Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi! 
bài học cuộc sống Chỉ cần một người bình thường
Chỉ cần một người bình thường
Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình. Xe buýt dừng lại khi tới bến và một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16, 17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh và đeo balô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay vào ghế ngang hàng với bà cụ. Rồi cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất. Cậu tắt nhạc, cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu mới mua được. Bạn bè đứa nào cũng khen! 

Nhưng cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, rồi ngồi xuống sàn xe, bên cạnh bà cụ. 

- Bà, cháu có giày đây này! - Cậu nói. 

Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng, co quắp của bà cụ lên, đi tất và đi giày vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ. Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Đi chân đất trên tuyết. Những người khách trên xe thò đầu ra cửa sổ, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm. 

- Cậu ta làm sao thế nhỉ?- Một người hỏi. 

- Một thiên thần chăng?

- Hay là con trai của Chúa?
Nhưng cậu bé, người ban nãy chỉ vào bà cụ, quay sang nói với mẹ: 

- Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà! Anh ấy là người bình thường thôi! 

Và việc làm đó, thật sự, cũng chỉ cần một người bình thường.

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Đôi bàn tay kì diệu của mẹ

Bài học cuộc sống: Mẹ nắm chặt tay tôi và trìu mến nói: “Con à! Trên đời không ai là không có sai lầm cả. Quan trọng là nhận ra lỗi của mình và sửa sai để rồi vững bước đi tiếp.”

Tôi là một đứa con gái hư hỏng và đua đòi ăn chơi. Lúc nào cũng chưng diện, tô son trát phấn và ăn mặc lòe loẹt cho bằng bạn bằng bè. Tôi thường hay đi chơi đêm, đua xe trên các tuyến đường lớn để thể hiện bản lĩnh. Vào quán bar là sở trường của tôi, nơi đó tôi có thể thoải mái nhảy nhót, la hét mà không sợ làm phiền ai. Tôi chỉ thích uống những loại rượu nặng để thật say rồi ngủ đến sáng và quên đi mọi phiền muộn. 

Tôi chìm trong tội lỗi không thể nào vực dậy được. Ngủ dậy thì tôi ăn vài miếng trái cây rồi tiếp tục đi chơi. Thời gian tôi ở nhà chỉ bằng một phần mười thời gian mà tôi chè chén, nhậu nhẹt. Có lúc tôi đã muốn tu tỉnh làm lại từ đầu nhưng vì bị dè bỉu, xa lánh của họ hàng, làng xóm, tôi lại đắm chìm trong men say. Có lúc tôi đã muốn gục đầu vào bờ vai của ai đó để khóc, để tâm sự, giải tỏa hết những nỗi buồn bực chất chứa trong lòng bấy lâu nhưng ai gặp tôi cũng thấy khó chịu, ghét bỏ. 

Tôi thành ra như thế này cũng vì gia đình tan vỡ, ba mẹ ly hôn khi tôi đủ khôn lớn. Ba theo người phụ nữ khác và sống cuộc sống giàu có, dư giả trong khi mẹ con tôi thì nghèo đói, thiếu trước hụt sau. Tôi sống với mẹ trong căn nhà chật hẹp. Mẹ phải làm thuê làm mướn khắp nơi để lo cho tôi ăn học, nhưng tôi đâu có tốt lành như mẹ nghĩ. Tôi trốn học triền miên, gây gổ với đám bạn rồi mượn tiền khắp nơi để tiêu xài. Có lần tôi đánh nhau với nhỏ Lan, nó là dân đầu gấu tai tiếng trong trường. Nhỏ Lan hẹn tôi ra vườn cao su sau cổng trường để “nói chuyện”.  Tôi cũng đâu có vừa, thủ trong người dao lam để phòng thân. Lúc ra đó, tôi gặp một đám côn đồ do nhỏ Lan cầm đầu. Trong nhóm đứa cầm cây, cầm dao và cả lọ axit. Tôi bắt đầu hoảng sợ vì chỉ có một thân một mình. Tôi lấy hết bình tĩnh hét to: “Sao mày đê tiện quá vậy hả? Tao ra đây để nói chuyện với mày chứ có phải nói với tụi kia đâu mà mày kéo tụi nó ra đây làm gì? Nếu lũ chúng mày đánh tao thì tụi bay là chó chứ không phải là người.” Nghe tôi nói thế bọn kia hùng hổ xông tới nhưng nhỏ Lan cất tiếng: “Tụi mày xê ra coi, để tao nói chuyện với nó.” Thế rối bọn đó lui ra rồi xì xầm gì đó với nhỏ Lan… Lúc sau nó lại gần tôi và chửi: “Mày là con đê tiện nhất mà tao từng biết. Mượn tiền tao rồi giờ muốn quỵt hả mày? Không chịu trả hả?”

Bốp….bốp…. Nhỏ tát vào mặt tôi rồi tôi nắm tóc, cào cấu nó. Hai đứa vật lộn trên cỏ. Lúc sau cả nhóm đó lao vào đánh tôi túi bụi. Tôi không thể chống cự nổi, cứ để chúng dẫm đạp lên mặt, nắm tóc kéo lê như một con chó chết trên đường. Lúc tôi gần xỉu thì nghe có tiếng thét : “Ôi con! Con bị làm sao thế này, mấy đứa ơi tha cho con cô đi! Cô xin mấy đứa đó. Huhu!”. Nhỏ Lan cất tiếng: “Bà về mà dạy lại con bà nghe chưa! Đi về tụi bay!”. Rồi đám đó kéo về, tiếng xe rú ầm lên inh ỏi đi ngang qua mẹ con tôi như thách thức. Mẹ vội vã bế tôi lên xe và đưa vào bệnh viện. Bác sĩ chẩn đoán rằng tôi bị chấn thương sọ não khá nặng và có nguy cơ tử vong. Mẹ khóc òa lên và cầu xin bác sĩ hãy mau mau phẫu thuật hay làm gì đó để cứu lấy mạng sống tôi. Chi phí khoảng năm chục triệu, đó là một khoản quá lớn so với sức lực của mẹ nhưng bà vẫn chạy vạy khắp nơi, thậm chí thế chấp cả ngôi nhà và miếng đất nhỏ bé để có tiền trang trải viện phí.
bài học cuộc sống: Đôi bàn tay kì diệu của mẹ
Đôi bàn tay kì diệu của mẹ
Sau một tuần thì tôi đã được phẫu thuật xong xuôi và qua cơn nguy hiểm. Mẹ lại khóc òa một lần nữa. Ngồi bên giường bệnh, mẹ mớm cho tôi như dỗ dành một đứa trẻ. Tôi bật khóc và xin lỗi mẹ thật nhiều. Tôi thật hối hận về những lầm lỗi của mình. Mẹ nắm chặt tay tôi và trìu mến nói: “Con à! Trên đời không ai là không có sai lầm cả. Quan trọng là nhận ra lỗi của mình và sửa sai để rồi vững bước đi tiếp.” Nghe lời mẹ nói, tôi thầm hứa với lòng rằng từ nay trở đi tôi sẽ không bao giờ làm mẹ phiền lòng một lần nào nữa. 

Xin cảm ơn mẹ vì đã sinh tôi ra trên đời này và đã bao dung che chở cho tôi, giúp tôi vượt qua ngưỡng cửa gần kề cái chết này. Cám ơn đôi tay kì diệu của mẹ đã nắm lấy tôi kịp thời, đưa tôi ra ánh sáng và làm lại cuộc đời mới! Cảm ơn mẹ thật nhiều!...

Một tháng sau thì tôi ra viện, tôi đã khỏe hơn và tinh thần cũng thoải mái hơn. Tôi tu tỉnh, quyết tâm trở thành người tốt và học hành nghiêm chỉnh. Tôi thường phụ mẹ bán chè ngoài phố, khi rảnh thì cùng đi cắt cỏ, cấy lúa, làm thuê làm mướn với mẹ. Hai mẹ con như hình với bóng và dần dần hàng xóm cũng thương tôi hơn và có ánh nhìn thiện cảm về tôi. Tôi dần cảm thấy ấm lòng và tràn ngập hạnh phúc.

Hai năm sau, thời khắc tôi đối mặt với kì thi tuyển sinh Đại học-Cao đẳng. Tôi cố gắng học hành và ôn luyện. Và kết quả cuối cùng tôi đã đậu được vào trường Đại học Y Dược với số điểm khá cao. Mẹ tôi mừng lắm, hàng xóm, láng giềng cũng chúc mừng và cho tôi ít tiền. Đậu được ngôi trường này tôi rất vui nhưng cũng rất lo vì gia đình tôi nghèo quá, không thể kham nổi chi phí học. Mẹ biết được điều đó nên đã khuyên tôi rằng: “Con à! Cơ hội chỉ đến một lần trong đời mà thôi, mình phải nắm bắt nó. Con đừng lo lắng gì cả, cứ yên tâm học hành đi, mẹ sẽ lo tất cả. Mẹ lo được mà.” Lúc đó tôi đã ôm chầm lấy thân hình bé nhỏ của mẹ, gục đầu lên đôi vai đã gánh chịu quá nhiều nỗi khổ. Tôi bật khóc. Nước mắt cứ tuôn như thế vì tôi rất hối hận. Giá như ngày xưa tôi không hư đốn thì mẹ đã không khổ như bây giờ. Tôi cảm thấy thương mẹ thật nhiều. 

Nhờ “đôi tay kì diệu” của mẹ đã nâng đỡ tôi vượt qua mọi chuyện mà tôi mới có được ngày hôm nay. Một lần nữa xin cảm ơn mẹ yêu của con nhé!
Trong cuộc sống, có khi bạn sẽ yếu đuối và vấp ngã. Hãy can đảm lên và đừng lo lắng gì cả! Hãy tin rằng bên cạnh bạn sẽ luôn có một người che chở và nâng đỡ bạn bất cứ khi nào. Sẽ có một đôi tay vỗ vai bạn và nói rằng: “Cố lên con nhé! Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi!”. Đôi tay ấy sẽ tiếp sức cho bạn trong suốt chặng đường đấy! Hãy luôn quí trọng những giây phút bên gia đình và sống thật tốt bạn nhé!

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Mẹ và cuộc hành trình của bạn

Hãy tự hỏi chính mình: “Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không?”

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.

Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.

Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.

Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên: “Con không đi!”

Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.

Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xem phim. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.

Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.

Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.

Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm.

Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
nghệ thuật sống: Mẹ và cuộc hành trình của bạn

Mẹ và cuộc hành trình của bạn


Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn yêu ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp: “Đó không phải là chuyện của mẹ.”

Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời : “Con không muốn giống mẹ.”

Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch dài ngày không.

Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu: “Con xin mẹ đấy!”.

Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.

Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng: “Mọi việc giờ đã khác xưa rồi.”.

Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời: “Con thật sự bận mẹ ạ!”.

Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài: “Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.

Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.
“Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”

Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hãy trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!

Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình: “Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không?”.

Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỷ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại. Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.