Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu của toi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu của toi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

(Tình yêu) Anh chàng người Nhật

Nghệ thuật sống trong tình yêu - Có những người mà trong cuộc đời, mình chỉ gặp 1 lần, 1 lần duy nhất, nhưng 1 lần là đủ để mình nhớ mãi…

Viết về một người mà chắc sẽ chả bao giờ gặp lại. 
Câu nói đại loại như vậy, tôi đã đọc được ở 1 quyển sách nào đó, nhưng cũng chẳng bao giờ có “cơ hội” để gặp được 1 người như thế. Cho đến khi tôi gặp Yuu…
Cuộc gặp gỡ tình cờ, nếu tính tôi mà không ẩu đoảng thì có lẽ tôi đã không gặp cậu ấy. Năm nhất ở trường đại học, cho dù là đã 2 tháng trôi qua nhưng tôi vẫn không thể nhớ hết các phòng học, phòng thí nghiệm và địa điểm của các campus ở trường. Vì thế mà gần như lúc nào tôi cũng phải chạy toán loạn để tìm lớp học.
Vào một buổi chiều muộn, sau khi chạy nháo nhào từ khu này sang khu kia, tôi xông thẳng vào một phòng học mà tôi tin chắc đấy là nơi tôi phải họp nhóm với tutorial. Căn phòng rộng, vắng hoe, không một tiếng động, đèn cũng không bật, chỉ một màu xám nhạt và 1 dải ánh sáng cắt chéo qua căn phòng. Một dáng người gầy, cao, với mái tóc hơi dài, chỉ hơi dài 1 chút thôi, hơi loăn quăn, cũng chỉ 1 chút thôi, rất tự nhiên.
Người đó ngồi quay lưng lại với hướng cửa chính, nhìn thẳng ra hướng cửa sổ, chẳng hề giật mình hay quay lại khi nghe thấy tiếng cửa mở. Nói thế nào nhỉ ? Một kẻ kỳ cục…
Nghĩ thế nhưng chẳng hiểu sao lúc nhìn cậu ta như thế, tự dưng lại cảm thấy…yên bình kỳ lạ. Cái thói tò mò khiến tôi quên béng mất là mình đang phải đi tìm lớp học.
- Này, có sao không ? Cậu không phải ở nhóm của tôi nhỉ ? ( biết thừa rồi vì có nhìn thấy mặt bao giờ đâu, chỉ giả vờ thế thôi ).
Cậu ta quay lại, nhìn tôi rồi lại quay đi
- Nhóm gì ? Không, chẳng sao cả, ở lớp học 1 mình như thế này không phải rất thú vị sao?
- Ừmn…
- Đi tìm nhóm tutorial của JF à? Không phải là cái lớp cách đây 1 dãy nhà sao ?
- Hử ? Sao biết, chắc thế rồi.
- Đang ngồi ngắm cây ở đấy thì bị đứt đoạn vì mấy người ấy nên mới phải chuyển vào đây – cậu ta trả lời với vẻ hơi khó chịu.
- Hahaha – xin lỗi vì thiếu tế nhị cơ mà buồn cười quá cơ ý. Đằng ấy là người nước nào ? Tớ người Việt, tên Trang.
- Yuu…người Nh----
- Nhật !!! AAA, đọc manga thấy con trai tên Yuu nhiều lắm, nghe hiền khô à
- Thế à ? Cậu ấy mỉm cười, nụ cười đầu tiên mà tôi thấy kể từ lúc nói chuyện với cậu ấy. Nụ cười nhẹ như làn gió thoảng…- Không đi đi à, cái nhóm kia đến phải tầm nửa tiếng rồi.
- Ôi chết, quên béng. Đi nhé, hẹn gặp lại 
Lần đầu tiên gặp và nói chuyện như thế đấy. Ngắn thế thôi.
Cách đấy gần 1 tháng sau, khi lễ Noel đến gần, trường học nghỉ. Tôi chả biết làm gì hơn là lang thang trong khu trung tâm một mình, căn bản là bạn bè về nhà nghỉ lễ hét, chẳng có ai để tụ tập cùng. Trong lúc đang lượn lờ gần cây thông to bự cồ với đám tuyết giả trước một cửa hang quần áo đông đúc, tôi gặp lại cậu ấy một lần nữa.
nghệ thuật tình yêu Anh chàng người Nhật

Vẫn gầy gầy cao cao, tóc hơi rối, tay trong túi quần…Chả hiểu sao lúc nào nhìn cậu ấy, cũng có cảm giác ung dung và yên bình thế…
- Yuuuuu
- Vẫn nhớ cơ à ?
- Vẫn ^^
Thế là cuộc gặp gỡ lần 2 bắt đầu. Lần này cậu ấy có vẻ bớt …đơ hơn lần trước. Cả 2 đứa cùng lang thang một mình, nên quyết định lang thang cùng nhau. Yuu là người Nhật lai Pháp, sống ở Nhật từ bé, đến năm 10 tuổi thì sang Pháp với bố, rồi đến năm 16 thì sang Anh sống một mình.
Cậu ấy chỉ bảo, sống một mình mãi quen rồi, như thế nhẹ thân, hơi buồn nhưng cũng chẳng sao. Chắc vì thế mà cậu ấy lúc nào cũng có một vẻ kỳ lạ sao đó…
Đến tầm chiều muộn, cậu ấy vươn vai
- Đi uống Sake nóng đi.
- Hử ? Chưa uống bao giờ, nhưng cũng không uống được rượu
- Thử thôi mà, nhé !
Thế là quyết định đi. Sake nóng, hơi nồng nồng, cay cay. Cảm giác như rượu trắng ở nhà của bố, chả khác gì cả. Nói thế nên cậu ấy cười phì, mỗi nơi đều có những điểm giống và khác nhau chứ.
Yuu khác cậu bạn trai của tôi, khác, rất khác. Cậu ấy lúc nào cũng nhẹ nhàng, hiền, ung dung… Và…khí tỏa ra xung quanh cậu ấy…lúc nào cũng bình yên… Cậu bạn trai tôi thì khác, nói nhiều, trẻ con, lúc nào cũng như tràn đầy năng lượng, làm người khác muốn chạy nhảy theo. Còn Yuu…cậu ấy làm người ta phải dừng lại vì cậu ấy. Nói sao nhỉ ? Đẹp có lẽ là từ sinh ra để dành riêng cho cậu ấy.
Lần sau đó chúng tôi thân nhau hơn. Có lẽ là tôi dành thời gian để nói chuyện và đi lang thang với cậu ấy nhiều hơn là tôi dành cho bất cứ ai. Tôi và cậu ấy, là bạn, thế thôi.
Yuu thích âm nhạc, đó là niềm đam mê của cậu ấy. Thích chương 5 của bản sonata ánh trăng, thích nghe hết từ chương 1 đến chương 3 của Au clair de lune… mỗi lần nói đến là mắt cậu ấy lim dim, ư ử ư ử theo từng bản nhạc, thâm chí còn đu đưa chân tay theo. Có 1 lần cậu ấy dắt tôi đến khu học nhạc của trường ( đừng ngạc nhiên nhé, trường đại học bên này có đầy đủ các khoa, đầy đủ các ngành, từ báo chí, đến kinh tế, khoa học, thể thao hay nhạc họa ). Từ ngoài vườn cây đã nghe thấy tiếng trống, tiếng violin, tiếng dương cầm, tiếng kèn… Yuu chỉ cười khi nhìn tôi tròn mắt thán phục cậu ấy vì biết nhiều nơi để đi quá, trong khi tôi thì lúc nào cũng đi lạc. Yuu biết chơi đàn, thừa hưởng từ bố, có lẽ thế. Từ nhỏ tôi cũng thích nhạc họa, nhưng chẳng có điều kiện để học. Bây giờ thì nghe nhạc vớ vẩn thôi. Những lúc Yuu nổi hứng chơi đàn, tôi thích ngồi yên lắng nhìn cậu ấy…Chỉ với cây đàn, Yuu thoát ra khỏi dáng vẻ chậm chậm dửng dưng, mà trở nên nhanh, thanh thoát đến kỳ lạ. Yuu thích nghe tôi nói thế, cậu ấy nói tâm hồn cậu ấy kết nối với âm nhạc.
Lần khác, Yuu chỉ cho tôi thấy cây hoa rẻ quạt ở khu trung tâm mà mọi khi đi qua tôi chẳng bao giờ để ý. Hồi đọc Conan có nhắc đến cây rẻ quạt, cứ mơ ước được nhìn thấy cây dù chỉ một lần. Thế mà cuối cùng cây sờ sờ ra đấy mà vô tâm chẳng thèm để ý. Nhắc mới thấy, lá cây mang hình rẻ quạt, lá hơi cứng, khi còn trên cây thì xanh, nhưng không xanh như các lá cây khác. Xanh cốm, lạ thế…đến khi lá cây vàng hẳn thì rơi quanh gốc…đẹp giản dị một cách kỳ lạ. Mấy cái đèn nhấp nháy treo trên cây chẳng ăn nhập gì với cây cả. Yuu ghét nó, cậu ấy thường nhìn mấy cái đèn ấy một cách khó chịu, như thế nó đang làm điều gì xấu xa lắm. Có lần cậu ấy tự dưng đứng ôm cây, mắt nhắm lại, như thể đang ôm cái gì đó mềm mại và ấm áp lắm. Rồi ngẩng đầu lên nhìn tán cây, mỉm cười với nó, vuốt ve cái thân cây ấy, rồi hỏi tôi: “ cậu có tin cây cũng có linh hồn không ?”…- “ Tin chứ, tôi cũng là tree huger mà”… Thế là cậu ấy cười vang…
Yuu thích nấu nướng, cậu ấy nói nơi cậu ấy thích nhất trong căn nhà là gian bếp, “vì bếp lúc nào cũng ấm”… Cậu ấy dạy tôi cách quấn sushi, và làm tôi nhiễm cái bệnh ăn mỳ gói không thể không thả vài lá rong biển vào nấu cùng… Yuu như một tập hợp thể của nhiều cái khác biệt, mà càng làm bạn với cậu ấy, càng hiểu về cậu ấy, lại càng muốn tìm hiểu thêm nhiều hơn. Cậu ấy thường dành cho tôi ánh mắt trìu mến khi tôi say sưa nói về ước mơ trở thành conservationist, đi đây đi kia, và đặc biệt mỗi khi tôi dở chứng nói về Kendo. “Mẹ tôi cũng tập Kendo, cũng mê Kendo lắm. Mẹ muốn tôi tập, nhưng bố lại không cho. Bố nói tập Ken có thể làm hỏng tay tập nhạc”… Cậu ấy có vẻ tiếc rẻ, nhưng rồi lại phì cười khi tôi nói rằng tôi biết Ken là đủ, có gì sẽ bảo vệ cậu ấy nếu cậu ấy bị bắt nạt.
Có lần Yuu hẹn tôi sau giờ tan học, đi lên sân thượng của trường. Cửa bị khóa nhưng chẳng hiểu thế nào cậu ta xoay xở mà mở khóa được. Hai đứa chui vào khu nhà kính mà bình thường chỉ có lũ học Botany mới được vào, rồi đứng dang tay ra hứng lấy cái gió cảng, cảm giác mình như 1 con đại bàng, muốn cơn gió mạnh đưa mình bay cao hơn, bay xa hơn.
Yuu muốn đi ngắm hoa anh đào cùng tôi…..
- Ở đây thì làm gì có hoa anh đào ?
- Ai bảo thế, ngay trước khu Henry Cotton chả có rất nhiều hoa sao ? Đợi đến tháng 3, tháng 4, hoa nở rộ, đẹp lắm. Đã là người Nhật thì ai cũng yêu hoa cả. Đi ngắm nhé.
- Ừ !
Một lần, Yuu đợi tôi trước cửa lớp học, rồi chui vào giảng đường, trèo lên bàn rồi chạy từ bàn đầu cho đến bàn cuối…Cái cảm giác chạy như thế thật sợ, như thể sắp sửa ngã đến nơi rồi… Cậu ấy nói cuộc sống cũng như thế, chạy thì sợ, dừng lại thì chán…nên rốt cuộc vẫn phải chạy cho đến đích.
- Cậu là một người đặc biệt.
- Sao tự dưng lại nói thế ?
- Vì chả có ai đi ôm cây cùng tôi, chả có ai chịu chui lên sân thượng đứng hứng gió trong cái thời tiết này, chả có ai đi chui ra cảng biển với tôi chỉ để ngắm lũ chim biển tìm mồi, chả có ai chạy cùng tôi trên những cái bàn ấy cả…Cậu là một người đặc biệt…
Nói vậy rồi cậu ấy quay đi, và lại im lặng…
Tôi chẳng biết rằng ấy là lần cuối cùng tôi được gặp cậu ấy. Những ngày sau đó thật kỳ lạ, không một tin nhắn – cách liên lạc duy nhất giữa chúng tôi, cậu ấy như biến mất khỏi mặt đất này. 
Tôi đi tìm cậu ấy ở phòng học nhìn ra cây phong đỏ mà cậu ấy hay ngồi…Không ai ở đó cả. Không ai ở khu tập đàn, không ai đứng ôm cây rẻ quạt, không có cái dáng cao cao gầy gầy, ung dung tự tại đi lại trên dãy hành lang tầng 5…
Một tuần sau đó tôi nhận được thư của cậu ấy. Lần đầu nhìn thấy nét chữ của cậu ấy, cũng cao, cũng gầy như dáng người cậu ấy vậy. Cậu ấy nói mẹ cậu ấy muốn cậu ấy về Nhật cùng mẹ, bố cũng phải về…hình như gia đình có chuyện gì đó. Mẹ nói không quay lại Anh nữa, đồng nghĩa với việc có lẽ sẽ không gặp lại… câu chữ ngắt gừng, như thể cậu ấy phải suy nghĩ lung lắm khi viết.
Phần cuối thư, cậu ấy viết bằng tiếng Nhật, chỉ có 1 câu gợi ý nhỏ là nếu tôi bới gốc cây rẻ quạt thứ 3, tính từ dàn phun nước, tôi sẽ hiểu cậu ấy muốn nói gì.
Chẳng hiểu sao tôi chẳng lao đi tìm cây rẻ quạt ngay. Cảm thấy thiếu một điều gì đó quan trọng lắm, cảm thấy trống, nhưng…có những thứ đã đi mất rồi, sẽ không còn lại nữa.
Gần 1 năm rồi kể từ ngày tôi gặp Yuu…Tự dưng đọc lại thư cậu ấy, nhớ cậu ấy nhiều lắm… Gốc cây rẻ quạt, gốc thứ 3… 1 chiếc lọ nhỏ, được buộc cẩn thận vòng quanh bằng dải ruy băng vàng – cậu ấy biết tôi thích câu chuyện về dải ruy băng vàng, sự tha thứ…- 1 mẩu giấy nhỏ được kẹp bằng 1 chiếc kẹp tóc có hình hoa rẻ quạt… - Tớ thích ấy, rất nhiều, Tớ không muốn nói tạm biệt với ấy, có lẽ nó sẽ làm tớ khóc mất. Cho dù thế nào, cho dù ở nơi đâu, tớ cũng sẽ nhớ đến ấy... 
---
Có những cảm giác thật đặc biệt khi ta gặp một người đặc biệt, một tình cảm đặc biệt dành cho một ai đó, vì nó đặc biệt, và đặc biệt đến nỗi ta chỉ sợ đánh mất nó, nên muốn giữ mãi nó như thế trong tim mình, không làm cho nó ít đi, cũng không làm cho nó nhiều thêm…

Phần 1 Bí kíp "tán tỉnh": Tôi là kiểu con trai "ôm cây đợi thỏ"

Câu truyện tình yêu: Phần 1 bí kíp "tán tỉnh": Tôi là kiểu con trai "ôm cây đợi thỏ"

Cho đến hôm nay, cái ngày tôi nhờ con bạn viết mớ tâm sự này thì tôi đang chuẩn bị đi đến cuộc hẹn hò thứ 7...

Nhận xét dưới đây không phải của tôi:
   Thứ  nhất, tôi là một thằng con trai chính hiệu nên tôi không đủ khách quan khi nhận xét về những đứa cùng dấu.
   Thứ  hai, tôi là một thằng con trai khô khan chính hiệu nên tôi cũng chẳng đủ độ sướt mướt để cho ra một nhận xét đầy tinh tế và thực tế như thế.
   Thứ  ba, tôi có một con bạn là tác giả của những câu truyện tình yêu nửa mùa làm xao xuyến ối trái tim của cộng đồng cư dân mạng vậy nên tôi chẳng cần quan tâm xem trong tình yêu thì con trai được chia làm mấy loại.
   Nhận xét đó là, trong tình yêu đàn ông con trai có 4 loại
   Loại thứ nhất là "không làm mà có”, tức không cần vác cưa ra đường, tự có cây đổ xuống.
   Loại thứ hai gọi là "dễ như trở bàn tay", tức cũng phải lao động, nhưng luôn dễ dàng thu hoạch hoa thơm trái ngọt.
   Loại thứ ba, "chân lấm tay bùn", buộc phải hao tâm tổn sức, dùng hết 36 kế mới kiếm được miếng ăn.
Loại thứ tư "ôm cây đợi thỏ”, chỉ có thể chờ cho cô nào mắt lệch nhìn nhầm may ra mới nên cơm cháo. Con bạn tôi bảo tôi thuộc loại này, tôi thấy có vẻ đúng.
Thực ra cái nhu cầu có người yêu hay không có người yêu với tôi không quan trọng lắm, nhưng chẳng hiểu sao thỏ rất hay đến cái cây tôi ôm. Ừ thì vẫn theo nhận xét con bạn, nguyên văn tôi có cái dáng thư sinh nhìn trông duyên dáng, cao nhưng không to mà cũng không gầy, nói chung không phải loại liễu yếu đào tơ mà lực điền thì càng không, cận nhưng không phải lưu manh giả danh tri thức, tóm lại con bạn tôi nói khá nhiều toàn từ ngữ mỹ miều làm tôi cũng chẳng tiếp thu được hết, tổng kết lại tôi không xấu nhưng cũng chẳng phải thuộc loại đẹp đẽ sáng chói gì cho cam. Theo thang điểm 10, tôi được đánh giá là 7,5 điểm.
Đã vài lần, hình như chính xác là 6 lần, tôi hẹn gặp một cô gái nhưng cho đến giờ chưa cô gái nào thành người yêu của tôi. Dĩ nhiên những lần ấy đều có sự tư vấn của con bạn giỏi lý thuyết hơn thực hành từ trang phục cho đến nội dung câu chuyện, thậm chí cả động tác và cử chỉ. Dù tôi luôn bảo nó “Vứt mớ lý thuyết ấy của mày đi và tìm một người mà thực hành” nhưng quả thật, con bạn tôi chỉ giỏi ngồi biến những thứ ảo tưởng trong đầu thành câu chuyện mùi mẫn như thật chứ không giỏi biến những thứ giống giống như thật ấy vào đời. Dù là sự thật phũ phàng nhưng tôi cũng chỉ đành nhắm mắt liều chân bước đi theo sự chỉ dẫn của nó, và thất bại hầu hết là do tôi chứ không phải do nó, vậy nên tôi không thể trách nó được. Nhưng cũng không thể chẳng trách tôi tất cả, chỉ bởi vì tôi đã đọc vài cuốn sách của thánh hiền, hiểu được lễ nghĩa, liêm sỉ lại thêm cái tính ăn nói thật thà không lươn lẹo, mà nếu tuân thủ các điều trên ắt phạm vào đại kị của binh pháp trong tình trường. 
Phần 1 bí kíp tán tỉnh: Tôi là kiểu con trai "ôm cây đợi thỏ"

Tôi là kiểu con trai "ôm cây đợi thỏ"

Lấy ví dụ, có lần tôi hẹn với một em nói chung ưa nhìn nhưng làn da hơi bồ hóng thái quá, mà em này lại thích màu vàng kinh dị, hẹn gặp tôi em mặc một cái áo vàng chói cả mắt. Em hỏi tôi thích màu gì, tôi định bảo màu đen nhưng chợt nhớ ra con bạn dặn nên nói màu vàng vì con trai thích màu vàng thường lạnh lùng và có gì đó bí ẩn, trùng hợp thay lại đúng màu em thích. Thế là em lại hỏi: anh có thấy cái áo em mặc đẹp không ? Đến câu này thì tôi quên luôn lý thuyết là trong mọi trường hợp đều phải gật đầu đồng ý – Nó chẳng hợp với em tí nào, da đen thì nên mặc màu gì đừng chói quá. Haiz, ai bảo em phối màu không tốt cơ chứ, lỗi này một phần là do yếu tố khách quan.
Lần khác, tôi lại hẹn gặp một em, em này thì da trắng nhưng được cái mũm mĩm, tôi hẹn em ở quán bánh ngọt vì em bảo em thích ăn bánh ngọt, em ăn đến cái thứ 3, tôi lịch sự mời thêm cái nữa nhưng em bảo sợ tăng cân, tôi lại lỡ mồm phán một câu xanh rờn: có sợ cũng chẳng kịp em ạ. Hình như là vẫn lỗi khách quan một phần.
   Và đến lần thứ 3, 4, 5, 6 đều có yếu tố ngoại cảnh tác động. Dù tôi chẳng yêu cầu các đối tượng tôi gặp phải xinh đẹp như hoa hậu hay thân hình người mẫu gì vì tôi biết mình cũng tài hèn sức mọn chẳng hơn ai mà nếu có lỡ một con thỏ xinh đẹp nào đi lạc thì tôi cũng chẳng đủ khả năng để mua cà rốt nhập khẩu cho nó ăn hằng ngày.
   Sau những thất bại có cả đau đớn cả về mặt tinh thần cũng như thể xác, như mấy bộ phim kiếm hiệp tôi thường xem thì nói hoa văn là quyết định rửa tay gác kiếm trở thành một chính nhân quân tử dốc hết lòng vì đại sự nước nhà.
Nhưng nhiều khi nhìn thiên hạ tay trong tay cũng không khỏi chạnh lòng nhìn lại hai bàn tay lúc nào cũng đút túi quần.
Nhiều khi nhìn thiên hạ đi xem phim trên màn hình ít mà đóng phim bên dưới thì nhiều lại chạnh lòng nhìn sang con bạn hăng hái chén mớ bỏng ngô và mút côca như một con nghiện rồi thỉnh thoảng lại phá lên cười hô hố.
Nhiều khi … tôi lại chạnh lòng …
   …
   Cho đến hôm nay, cái ngày tôi nhờ con bạn viết mớ tâm sự này thì tôi đang chuẩn bị đi đến cuộc hẹn thứ 7, có lẽ do dòng đời xô đẩy chính nhân quân tử là tôi đành phải tái xuất giang hồ.
  • Ừ thì mày nói qua đi, lần này em cao gầy, béo tốt rồi xinh xẻo ra sao ?- Con bạn vừa nói vừa dán mắt vào màn hình, hai tay gõ điên cuồng, nó đang sáng tác, nhìn đám vỏ lon coke nằm lăn lóc bên cạnh tôi đủ biết.
  • Không biết, không định nghĩa được, khó tả lắm – Tôi vừa nói vừa cầm quyển toán cao cấp mà chẳng có số nào nhảy vào đầu.
  • Há, mày làm sao thế - Con bạn quơ tay làm mấy cái vỏ lon đang lửng lơ sắp rơi giờ nhảy hẳn xuống nền – Không định nghĩa được là sao, xinh xấu hay cao thấp mày cũng không biết à ? Mắt mày cận chứ đâu có mù. Nói lại tao nghe đi.
  • Thì tầm thấp hơn tao 1 cái đầu thì phải !
  • Khoảng 1m58 – 1m61.
  • Dáng nó khoảng như dáng mày ?
  • Khoảng 45 kg.
  • Tóc dài dài, màu hung hung, không xinh nhưng không xấu.
  • Nghe hoàn toàn bình thường, còn chẳng bằng em thứ 4, thế sao mày lại để ý đến nó ?
  • Không biết, nhìn đặc biệt, ấn tượng.
  • Có vẻ như một triệu trứng của hiện tượng cảm nắng, thế nhìn thấy ở đâu ?
  • Ở căng-tin, tao nhìn thấy em ấy đang ngồi uống nước.
  • Há, uống nước thì có gì đặc biệt, một cái ống hút và uống châm rãi, mắt nhìn mơ màng ra ngoài cửa sổ à.
  • Nếu thế tao đã không ấn tượng, em ấy ngồi với một đám con trai, vắt chân và tu chai C2 như một thằng con trai chính hiệu.
  • Há, hay nó lesbian – Con bạn dừng việc gõ lạch cạch quay hẳn mặt sang nhìn nó với ánh mắt trân trối
  • Không, theo như tổ điều tra của lớp thì em ấy hoàn toàn bình thường và chưa có người yêu – Tôi đã quyết định vứt quyển toán cao cấp sang một bên, lần đầu tiên cảm thấy trong lòng mình khi nói về một người mà con tim lại không đập 72 nhịp/phút, có lẽ nó đã lên đến 85 nhịp/phút từ lúc nãy.
  • Vậy thì lần này tao phải suy nghĩ kỹ càng – Nó lại quay đầu vào màn hình, nhưng không phải tiếp tục sự nghiệp sáng tác mà thay vào đó biểu tượng của Google đang chính ình ở giữa. Tôi quên không bảo, con bạn tôi không tin bất cứ cái gì trừ những điều bố mẹ nó nói và những thứ nó tra được trên Google, Google siêu nhân.
  • Anh già, chưa ngủ à – Nick em vừa bật sáng nhấp nháy khi đồng hồ cuối màn hình chỉ 11h30 PM.
  • Nhớ em, không ngủ được – Nếu như cho tôi một mình tác chiến, đơn thương độc mã thể nào tôi cũng chỉ buông một câu nói khô như bánh khảo “Chưa”, chấm hết. Còn giờ, tôi tự lấy tay vả vào miệng, nếu quả thực tôi nghĩ ra câu nói này, tôi thề có danh dự sẽ nhảy xuống sông Tô Lịch mà chết. Ai bảo con bạn tôi nó phán con gái luôn thích nghe những điều mang tính chất nịnh bợ một tí vì họ tin vào những gì nghe thấy hơn vào những gì họ nhìn thấy, cho nên làm mười việc chăm sóc gần gũi an ủi họ chẳng bằng nói một câu êm tai khiến họ xúc động. Khi con trai lời ngon tiếng ngọt, kẻ thù lớn nhất không phải là cái tai của phụ nữ mà chính là cái bao tử của mình. Nếu khi tôi nói ra những điều nịnh bợ a dua mà không thấy dạ dày bị chuột rút, thì tôi có thể đạt đến trình độ thượng thừa. Còn trong hoàn cảnh này, tôi thấy bụng mình đau quằn quại.
  • Sao em ngủ muộn thế, thức khuya không tốt cho sức khỏe – Haiz, tôi tự thấy việc ngày ngày lên mạng đọc mấy trang web thỉnh thoảng đá qua mục sức khỏe kể cũng không uổng phí.
  • Theo lời anh thì em nên đi ngủ, vậy chúc anh già ngủ ngon – Tôi phải nhảy ngay vào nick con bạn cầu cứu viện trợ. Có vẻ như em đang tức giận hay đại loại gì đó. Nhưng tôi đã lỡ lời mất rồi, theo nó thì việc duy nhất lúc này tôi có thể làm là
  • Có lẽ anh cũng nên đi ngủ, để biết đâu trong mơ anh lại gặp em – Tôi tí nữa đã muốn hét lên giữa đêm khuya thanh vắng khi nhìn vào câu nói mà con bạn tư vấn, nhưng không thể, tôi đã tự hứa lần này phải nhất nhất theo nó, kết quả không như tôi tưởng. Em cho một cái emo cười đỏ mặt và một cái (:D), hóa ra em không chửi tôi là đồ dẻo mỏ như tôi vẫn nghĩ.
  • Thế thì hẹn gặp lại anh, somewhere in my dream…
   Đã 2 tuần kể từ buổi chiều con bạn tôi uống coke nhiều đột ngột và ngồi search google lâu kinh ngạc. Một kế hoạch gần như hoàn hảo đã được nó đặt ra nhưng việc thực hiện lại khá chậm chạp do tôi thườngngại thực hiện mấy bước tiến mang tính đột phá trong kế hoạch.
Kì 2: Cô gái thứ 7
* Một số chi tiết trong truyện được lấy cảm hứng và phóng tác theo "Lần đầu thân mật" của tác giả Trung Quốc Thái Trí Hằng

Ai đó đã nói với em rằng …

Nghệ thuật sống trong tình yêu - Trong mắt anh, cô không phải là mẫu người con gái anh hằng mơ ước, cô không thật xinh nhưng cô đặc biệt, cô không hiền nhưng cô cá tính, cô có mái tóc dài và anh thích cô vì cô không muốn thay đổi mình vì bất cứ ai...

      Tặng những ai thích chocolate vị rượu …
  • Anh đưa em về nhé !
  • Em muốn về một mình !
  • Nhưng muộn rồi, em về một mình anh không yên tâm
  • Nếu về cùng anh, em không biết mình sẽ có những hành động gì, hãy để em còn chút kiêu hãnh được không
    Trong ánh mắt chàng trai nhìn cô gái dâng lên một nỗi buồn mênh mang.
    Trời nổi gió, cô gái với đôi mắt trống rỗng quay người bước đi thẳng.
   Con phố dài thơm mùi lá ẩm, hai ánh đèn xe máy di chuyển chầm chậm sát lề đường, một xa, một gần.
   Đèn đường vàng sẫm với vô số con thiêu thân lao về vùng ánh sáng.
   Tiếng lá vỡ giòn tan. Tiếng rao đêm khiến lòng người xao xác.
    
  • Anh nói anh yêu em chưa nhỉ ?
  • Chưa.
  • Thế giờ anh nói rồi đấy.
  • Khi yêu ai, em thích nói em yêu người đó trước chứ không thích người đó nói yêu em trước. Anh rút lại câu nói đó đi.
  • Vậy thì em cứ giữ cái châm ngôn bất hủ ấy của em đi, anh cũng là người không bao giờ thích rút lại lời mình đã nói.
   
   Người ta thường nói, khi tình yêu mới đến giống như việc bạn đang nhấm nháp một ly rượu vang và đoán vị của nó, còn khi tình yêu đi thì nó lại giống như việc bạn cảm nhận một mùi hương nước hoa, chỉ có thể cảm thấy và biết rằng nó sắp tan ra cùng không khí. Cùng là về mùi hương nhưng cách cảm nhận thì hoàn toàn khác biệt.
   
   Tình yêu của hai người có vị đào thơm ngọt, một chút quế cay nồng, hương thảo mộc bình dị, mùi hoa cam man mác, mùi gỗ trầm ấm áp và chút màu mè của xạ hương. Có thể hơi quá khi so sánh một tình yêu hoàn toàn bình thường với thứ rượu vang ngâm trong thùng gỗ sồi lâu năm. Nhưng nếu bạn là tôi, khi bạn nắm giữ một tình yêu trong tay thì nó vô cùng quý giá, vì vậy so sánh nó với một thứ vang hảo hạng để dễ đánh giá cảm xúc chẳng phải là vấn đề quá to tát. Tình yêu mà … một phạm trù tâm lý khó hiểu của con người.
      Giống như một bài văn với kết cấu ba phần đầy đủ: Mở bài, thân bài và kết luận. Tình yêu cũng vậy. 
      Mở  bài … Giới thiệu khái quát về nội dung – Hoa mười giờ màu hồng tím.
      Trong mắt anh, cô không phải là mẫu người con gái anh hằng mơ ước, cô không thật xinh nhưng cô đặc biệt, cô không hiền nhưng cô cá tính, cô có mái tóc dài và anh thích cô vì cô không muốn thay đổi mình vì bất cứ ai. Trong mắt cô, anh cũng không phải là hình bóng lý tưởng mà cô đề ra, anh không thích màu vàng, anh không thích nhạc của Secret Garden, anh cũng không thích lang thang đâu đó chụp ảnh với cô, anh chỉ đơn giản là một chàng trai hài hước và thông minh.
      Cái mở bài của họ cũng có những cảm xúc lần đầu tiên, cái nhìn đầu tiên, cái nắm tay đầu tiên và … những điều bí ẩn chưa được khám phá.
  • Em ăn không ? – Anh huơ huơ miếng pizza đầy hấp dẫn trước mặt.
  • Em không thích ăn, em chỉ thích uống, để hết coke lại cho em.
  • Uống coke nhiều gây nghiện đấy.
  • Khi đấy hẵng hay, còn bây giờ, nó làm em thấy bình tĩnh – Cô tiếp tục mút.
  • Sao em lại cần bình tĩnh – Anh nhíu mày hỏi.
  • Vì ngồi trước anh làm em thấy hồi hộp không nuốt được – Cô nói thật, mặt đỏ ửng.
   Đó là lần hẹn hò đầu tiên của hai người, một xấu hổ chỉ biết uống và một không biết nói gì chỉ biết ăn. Hai người tập trung vào “chuyên môn” từ đầu đến cuối.
  • Em về đây, bye !
  • Chờ đã – Chàng trai vẫn chưa đi – Lần sau em không phải uống nhiều coke như thế nữa đâu – Chàng mỉm cười
  • Chưa biết được nhưng em sẽ suy nghĩ – Cô vừa chạy vào nhà vừa nói vọng ra.
    Ánh đèn xe máy đi xa dần. Buổi hẹn hò đầu tiên của hai người lần đầu tiên hẹn hò.  
   Đừng bao giờ gặp một người nào đó là đặc biệt lần đầu tiên ở quán pizza, nó làm bạn “phát ốm” vì đau một bộ phận nào đó trên cơ thể như bụng hoặc viêm họng chẳng hạn. 


    Thân bài … Phân tích chi tiết – Đóa hồng nở rộ.
    Con chuồn chuồn có đôi cánh trong vắt lam nhạt nằm im lìm trong chiếc hộp màu xám bị ghim chặt.
  • Em có bao nhiêu con – Anh chăm chú xem hết chiếc hộp này đến chiếc hộp khác một cách tò mò.
  • Không nhiều, tầm hơn 80 con, nhưng nó là cả một công trình đấy – Cô nhoẻn miệng cười tự hào trước ánh mắt trầm trồ của anh.
  • Em sưu tầm làm gì mà nhiều thế - Chàng trai cầm chiếc kính lúp cô đưa cho để nhìn rõ hơn những đường vân trên cánh.
  • Trước là để tìm hiểu, còn giờ thì là để sưu tập.
  • Em giết chúng à ? – Chàng trai buột miệng nói. Cô cau mặt.
  • Đừng bao giờ hỏi em thế ! - Cô lạnh lùng nói và đi thẳng ra cửa.
   Chàng trai đặt chiếc kính lúp xuống bàn, khẽ khép cửa phòng, những tiêu bản chuồn chuồn ngâm acetone nằm im lìm dễ vỡ. Cô là một người nhạy cảm nhưng không hề dễ vỡ. Anh nhận thấy mình và cô khác nhau nhiều quá. Anh yêu cô nhưng cô quá thông minh, cô quá mạnh mẽ và anh cảm thấy mệt mỏi vì sự thông minh cũng như cảm giác không đủ vững chãi để làm chỗ dựa cho người mình yêu.  
   Giai đoạn hai thường khiến bạn cảm thấy ngọt ngào trọn vẹn và cũng mệt mỏi thực sự khi nhận ra những điều bí ẩn mà giai đoạn một chưa kịp tìm hiểu hết. Nó có thể dẫn đến một kết thúc có hậu hoặc là sự bắt đầu cho một câu chuyện tình dang dở. 
    Kết luận … Tổng kết lại toàn bài – Hoa quỳnh nở muộn.
   Khi xem phim, bạn có đồng ý rằng những cái kết không có hậu thường làm bạn ám ảnh và cảm thấy tiếc nuối tràn trề, nhưng chính điều đó khiến bạn cảm thấy bộ phim trở thành khó quên. Nếu Rhett không ra đi liệu Scarlett có nhận ra rằng cô đã yêu anh hơn tất cả mọi thứ trên đời.
  • Chúng ta chia tay đi ? – Ánh mắt chàng buồn rười rượi, bên ngoài cửa sổ gió thổi xôn xao tán cây, nắng vàng đậu nhẹ lên mặt bàn gỗ nâu.
   Cô gái ngạc nhiên, mở to mắt, cái cách anh nói chia tay với cô bất ngờ như cách anh nói anh yêu cô, cả hai đều được thốt ra vào một buổi chiều ít nắng, chỉ có gió thổi man mác và những tán cây rung rinh. Cô biết điều đó sẽ đến, một ngày nào đó, không phải hôm nay.
   Khi người ta yêu nhau, con người có thể sẵn lòng bỏ qua những thói quen xấu của nhau nhưng con người cũng ích kỷ không muốn thay đổi mình theo một hướng tạm gọi là tích cự.
  • Anh nghĩ đến lúc ấy rồi à, không ngờ trong câu chuyện này, em luôn là người chậm hơn anh.
  • Anh yêu em. Nhưng …
  • Nhưng em quá kiêu ngạo khi nghĩ đến việc mình phải thay đổi để trở nên dịu dàng hơn trong mắt anh,  dù em cũng muốn điều đó, nhưng em xin lỗi. Em đã làm anh tổn thương.
  • Không, anh yêu em vì em cứ là như vậy, lý do chỉ là chúng ta giống như hai con phố nhỏ, chỉ giao nhau ở một ngã tư chứ không thể hòa vào làm một con đường lớn – Tay chàng trai mân mê chiếc cốc thành những đường viền nhỏ.
    Cô gái lấy tay di di những vòng xoắn bằng dòng nước đang bốc hơi ngoài thành cốc.
  • Anh đưa em đi ăn pizza một lần cuối cùng được không ?
  • Đừng nói thế, chúng ta vẫn là những người bạn, chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào.
  • Không với tư cách là hai người còn yêu nhau cơ.
   Anh mỉm cười, cô cũng mỉm cười, hai người ngồi đúng chỗ lần đầu tiên họ hẹn hò. Nhưng lần này anh không ăn và cô không uống.
  • Em chưa nói yêu anh bao giờ đúng không ?
  • Chưa.
  • Anh là mối tình đầu của em, có lẽ vì vậy em đã không biết quý trọng tình yêu đó – Vài sợi tóc buông dài trên gò má trắng nhợt.
  • Anh đưa em về nhé !
    ...
   Một đóa quỳnh thơm nở muộn màng và trắng xóa trong đêm, thứ tình yêu đầu tiên đến với con người trong trắng nhưng cũng rất dễ tàn. Bạn biết mùi hương lẩn khuất đâu đó nhưng đừng có tìm kiếm chúng mà chỉ nên ghi nhớ chúng.



Notice me, take my hand
Why are we strangers when
Our love is strong
Why carry on without me  
Everytime I try to fly, I fall
Without my wings, I feel so small
I guess I need you, baby
And everytime I see you in my dreams
I see your face, it's haunting me
I guess I need you, baby  
I make believe that you are here
It's the only way I see clear
What have I done
You seem to move on easy 
And everytime I try to fly, I fall
Without my wings, I feel so small
I guess I need you, baby
And everytime I see you in my dreams
I see your face, you're haunting me
I guess I need you, baby  
I may have made it rain
Please forgive me
My weakness caused you pain
And this song's my sorry  
At night I pray
That soon your face will fade away  
And everytime I try to fly, I fall
Without my wings, I feel so small
I guess I need you, baby
And everytime I see you in my dreams
I see your face, you're haunting me
I guess I need you, baby
Hãy chú ý đến em đi và hãy nắm tay em.
Tại sao chúng ta lai trở nên xa lạ đúng lúc tình 
yêu đang sâu đậm
Tại sao anh lại nóng nảy khi không có em bên cạnh?
Mỗi lần em định bay lên em lại rơi xuống
Không có đôi cánh em cảm thấy như mình bé lại.
Em nghĩ là em thực sự cần anh, anh à.
Và mỗi khi nhìn thấy anh trong những giấc mơ
Hình ảnh thân thương ấy cứ ám ảnh trong tâm trí em
Em nghĩ là em đã cần anh, anh à.
Em tin rằng anh vẫn còn đó đâu đây.
Đây là cách duy nhất em có thể nhìn thấy anh rõ nhất.
Những điều em làm thì dường như lại làm anh xa dần em dễ dàng hơn
Mỗi lần em cố gắng.....................................................
.................................................đã cần anh, anh à.
Có thể em đã gây ra những cản trở
Hãy tha thứ cho em
Những lỗi lầm của em đã mang đến cho anh nhiều đau khổ.
Gửi anh bài hát này như một lời xin lỗi đến anh.

Em cầu nguyện hằng đêm
Cầu cho hình ảnh của anh sẽ mờ dần trong tâm trí em.

Và mỗi lần em định bay lên em lại rơi xuống
Không có đôi cánh em cảm thấy như mình bé lại.
Em nghĩ là em thực sự cần anh, anh à.
Và mỗi khi nhìn thấy anh trong những giấc mơ
Hình ảnh thân thương ấy cứ ám ảnh trong tâm trí em
Em nghĩ là em đã cần anh, anh à.

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Điều chú mèo Willa biết

Chú mèo Willa đã chỉ cho tôi biết, khi già đi, người ta sẽ có một lợi thế: biết đặt mình vào vị trí nào để có thể nhận được những gì mà mình tìm kiếm.

“Con mèo Willa Cather của em lại ngồi dưới gốc cây cả buổi sáng nay đấy." - Alan nói.

Tôi không cần hỏi chồng mình Willa đã làm những gì dưới gốc cây thông cao hơn ba chục mét tỏa bóng rợp cả sâu sau nhà tôi, vì chắc chắn con mèo lại nằm núp dưới những cành cây chờ đợi một con chim nào đó rơi khỏi tổ. Willa, trông giống hệt một con chim cánh cụt được nhồi bông quá tay, là con chậm chạp nhất trong bốn con mèo nhà tôi. Lúc còn bé, nó không bao giờ chơi trò đuổi bắt hay săn mồi giống các anh chị của mình. Willa thích đồ ăn đóng hộp, được phục vụ hai lần mỗi ngày. Giờ đây khi đã già và trở nên nặng nề, nó càng tỏ ra không một chút hứng thú với việc đi săn. Nó thường ngồi dưới gốc cây, ngẩng đầu và quan sát. Willa biết có tổ chim ở trên đó. Chắc hẳn nó hi vọng rằng, một ngày nào đó, vận may của nó sẽ tới.

Sáng hôm sau, Willa béo ú lại ra chỗ ngồi quen thuộc, thậm chí một sợi râu cũng không động đậy.

“Chẳng có tác dụng gì đâu.”- tôi nói với nó - “Chim hiếm khi rơi khỏi tổ lắm, mày nên thực tế một chút đi.”

Willa phớt lờ lời khuyên của tôi, và suốt cả mùa xuân nó vẫn ngồi dưới gốc cây ấy. Rồi một ngày, đột nhiên chúng tôi không thấy nó ngồi ở chỗ quen thuộc đấy nữa. Thật tuyệt, cuối cùng nó cũng nhận ra điều đó sao. Nhưng tôi đã lầm. Chẳng qua là Willa nhận ra kế hoạch của nó không thể thành công, vì vậy khi mùa hè đến, nó đã quyết định chỉnh sửa lại kế hoạch một chút.

- Ai mang con chuột vào đây thế này?- tôi hỏi chồng mình, vào một sáng tháng Sáu.

- Để anh dọn nó đi- Alan nói- Chắc là con Thackeray rồi.

Tôi không nói gì, nhưng tôi tin rằng việc đó không phải là do con mèo này làm. Nó đã ngủ suốt cả buổi chiều, chỉ còn lại con Charlotte Brontë, hay là…., hừm, không thể được. Những con chuột chết vẫn không ngừng xuất hiện. Sự bối rối của chúng tôi đã nhanh chóng chuyển thành sửng sốt khi tôi phát hiện ra Willa, chính là Willa, đã bắt lũ chuột. Dù vậy, chuyện này vẫn thật khó tin.

- Làm sao nó có thể làm được nhỉ? Nó quá béo, quá già để có thể săn chuột.
bài học cuộc sống Điều Willa biết

Điều Willa biết


Ngày hôm sau, tôi quyết định theo dõi con mèo. Nó không cần phải đi đâu xa, có rất nhiều chuột ở dưới đống gỗ dưới cây thông. Trong suốt thời gian qua, nó không hề chờ đợi lũ chim rơi khỏi tổ, nó chỉ quan sát lũ chuột. Cho đến tận cuối mùa hè, ngày nào tôi cũng đi cùng Willa ra sân sau. Tôi mang theo một chiếc ghế dựa và một cốc cà phê lớn. Bắt chuột, với Willa, không phải là môn thể thao dành cho người thiếu kiên nhẫn.

Kế hoạch của Willa thật hoàn hảo. Nó trèo lên trên đống gỗ, núp vào một góc, ngồi yên không động đậy, chờ đợi cho đến khi con chuột mất cảnh giác. Khi con vật màu xám đó mạo hiểm bò ra ngoài, thì móng vuốt của Willa đã chờ đợi sẵn sàng. Mùa hè năm đó, Willa đã bắt tất cả lũ chuột dưới đống gỗ thông. Hết con này đến con khác, tất cả đều nằm dưới bộ vuốt đầy kiên nhẫn của nó.

Giờ đây, Willa đang nằm cuộn tròn trong lòng tôi. Nó vừa qua tuổi 16, nhưng ngày mai, chúng tôi sẽ có một cuộc hẹn với bác sĩ thú y. Willa mắc bệnh ung thư, chúng tôi không thể làm gì để cứu nó được nữa. Tôi vuốt ve bộ lông rối của Willa, và nhận ra mình thật may mắn khi có được nó, một chú mèo thông minh. Nó đã chỉ cho tôi biết, khi già đi người ta sẽ có một lợi thế: biết đặt mình vào vị trí nào để có thể nhận được những gì mà mình tìm kiếm.

Willa ngước nhìn tôi. Tôi dám chắc là tôi đã thấy nó mỉm cười.