Hiển thị các bài đăng có nhãn nghe thuat song. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nghe thuat song. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

(Tình yêu) Hôn anh, thêm một lần nữa nhé!

Câu truyện tình yêu: Hôn anh, thêm một lần nữa nhé!

Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.

Thêm một lần nữa nhé!
 Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi. Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:
  • Em cần nói chuyện.
 Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh “Phố” treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói. Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường - bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng…
  • Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.
  • Làm gì à? – Tôi hỏi lại trong lúc tìm kiếm một suy nghĩ – Tôi muốn một giấc ngủ dài, quên tuốt những cuộc họp rắc rối. Khi tỉnh dậy, tôi sẽ ăn một tô phở nóng.
  • Em chẳng thích ngủ, và cũng chẳng muốn ăn phở. – Em nhún vai.
  • Em chỉ muốn đi…
  • Hôm nay đủ rồi. Em về đây!
  • Đủ rồi? – Tôi nhìn em hoài nghi.
  • Vâng, đủ rồi!
  • Tôi thấy có chuyện gì đó khác!
  • Anh mắc bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi đấy. Có lẽ với bác sỹ tâm lý thì đầu óc ai cũng có vấn đề! – Em cầm chiếc ô với những vòng tròn hoa đồng tâm lên, bước về phía cánh cửa.
  • Em cứ quay lại nếu thấy cần!
 Đó là cuối chiều của một ngày cuối tháng Mười, trời tối sớm, không gian là một màu ảm đạm và buồn bã. Bốn mươi lăm phút sau khi ‘bệnh nhân’ của tôi bước ra khỏi cánh cửa, tôi đã quay lại và tiếp tục nhấn chìm mình trong đám tài liệu với mong muốn về một giấc ngủ dài và tô phở nóng sau khi thức dậy. Ngoài cửa kính, mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, những cành cây run rẩy trong từng cơn gió lạnh. Trong một thoáng, tiếng chuông cửa kéo tư tưởng vừa tự do bay tung lung quay lại với căn phòng nhỏ. Cô gái ấy lại đang đứng trước cửa nhà tôi, tay giũ nhẹ chiếc ô in hình những bông hoa li ti xếp thành nhiều vòng tròn đồng tâm. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng đó, những sợi tóc thấm nước mưa, bết lại thành những lọn nhỏ, vai áo trắng và gấu quần jeans thì đã ướt nhẹp. Em ngước lên, lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt trong suốt, đôi môi mím chặt và cố giữ cho mình đứng vững trên đôi chân run rẩy vì lạnh.
  • Tôi nhớ em có mang ô !
  • Vâng… - Em cúi mắt xuống.
  • Vào đi ! – Tôi đẩy vai em qua khỏi cánh cửa. – Và nói cho tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.
 Căn phòng tê cứng trong im lặng. Em so vai trong chiếc chăn mỏng và duỗi nhẹ những ngón chân đỏ  ửng - dường như đã đi bộ rất xa, xoay nhẹ người trong bộ đồ rộng rãi tôi đưa em thay trước đó, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào bức tranh ‘Phố’ treo trên tường, màu sắc ấm áp hơn đôi chút với cái chụp đèn vừa bật sáng. Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh và chờ đợi. Cảm giác thật khó tả khi nhìn vào em trong khoảnh khắc đó, giống như em đang quay lưng về phía tôi, quay lưng lại với thế giới đằng sau, gương mặt chìm trong bóng tối của sự cô độc đang khao khát được chia sẻ. Em nhắm mắt:
  • Ba mẹ em ly hôn rồi. Sáng nay mẹ đã lên máy bay…
  • Mẹ sang Ý, còn em thì chưa bao giờ thích nước Ý cả. Em chỉ muốn Hà Nội.
  • Ba nói với em: ‘Ba rất tiếc’. Và chiều nay, ba đi Nha Trang dự hội nghị…
  • Cô Hoài rất buồn vì mẹ đi. Chiều nghe tin con trai cô ấy ở quê ốm. Thế nên cô ấy đã xin nghỉ ba ngày… Em dặn cô ấy nghỉ một tuần. Em nói em tự lo được…
  • Dù sao em cũng đã 21 tuổi rồi. Em đã rất lớn. Em đã học qua lớp nấu ăn, biết dọn nhà, đến trường, về nhà, chơi dương cầm hoặc xem tivi khi buồn… Không còn là con bé 6 tuổi phải để người lớn giục đi ngủ…
  • Ba không hay ở nhà với em. Mẹ cũng thế…
  • Suy cho cùng, em chỉ quen với sự có mặt của cô Hoài. Em chẳng thấy có gì thay đổi ngoài sự vắng mặt của cô ấy. Nhưng...
  • Hôm nay em ở lại đây được không ? – Em choàng mở mắt rồi quay sang nhìn tôi, vẫn ánh nhìn trong suốt nhưng lấp lánh những niềm hy vọng của một đứa trẻ.
  • Nếu em muốn. Nhưng em sẽ nấu bữa tối, đồ ăn có trong tủ lạnh. – Không tỏ ra ngạc nhiên, tôi khoát tay làm một động tác chỉ về phía nhà bếp.
 Em nhoẻn cười, gạt chiếc chăn mỏng sang, đi về phía nhà bếp, bỏ mặc tôi phía sau – đăm đăm nhìn vào bóng gót chân em thấp thoáng sau gấu quần phải xắn lên vì quá dài.
 
 Đó là một buổi tối của ngày cuối tháng Mười, căn phòng hơi se lại bởi cái rét đầu tiên vừa mới về ngày hôm qua giữa lòng thành phố. Phòng ăn ấm áp với những chiếc đèn rủ xuống từ trần nhà, toả ra thứ ánh sáng màu mật ong loãng dịu nhẹ. Em đặt tô canh xuống bàn, đến gần và hôn nhẹ lên tóc tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn em. Em cười :
  • Như một gia đình vậy !
Ừ, “như một gia đình”. Đã lâu rồi, tôi không thấy trong lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng như vậy. Có lẽ việc sống quá lâu với những bữa ăn một mình khiến khoảnh khắc này trở nên rất khác biệt.
    -  Tại sao anh không sống với ba mẹ?
    -  …
    -  Ba mẹ anh không giống ba mẹ em. Họ vui hơn mà! – Em ngước mắt nhìn lên những chiếc đèn, mắt long lanh sáng với những ý nghĩ vui vẻ về ba mẹ tôi.
    -  …
    -  Anh thử món canh đi. Em vừa đọc công thức làm nó trên gói hạt nêm. – Em mỉm cười – Em chưa từng làm, cũng chưa ăn bao giờ. Hồi trước, em gọi đó là Món canh cho Thỏ. Có quá nhiều loại củ, anh thấy không…
    -  …
    -  Anh thấy ngon chứ? Cả món này nữa… Trong tủ của anh rất nhiều đồ… Chị ấy mua cho anh hả?
    -  “Chị ấy”? – Tôi ngước lên – À, mẹ tôi.
 Em ngậm  đầu đũa, mắt lại ngước về phía những bóng đèn.
 Phần còn lại của bữa tối trôi qua im lặng. Gần hai năm, tôi  đã tạo ra một thói quen là nghe em nói và không can thiệp nhiều vào mạch ngôn từ của em. Cho đến lúc muốn nói về bữa tối dành cho Thỏ với 70% rau củ quả thì bắt gặp những suy nghĩ trong mắt em. Ừ, có lẽ sự vui vẻ lúc này đối nghịch quá với nỗi buồn em mang theo. Có một gia đình vừa mới tan vỡ.
   
 Đó là đêm cuối tháng Mười trời mưa, khi đồng hồ  đang chỉ về những giờ cuối cùng của ngày, cô gái ấy và tôi đang ngồi trên những chiếc ghế khác nhau, theo dõi một chương trình tổng hợp bóng đá. Một lát sau, em đứng dậy, làm một điệu bộ rón rén rất buồn cười và đi về phía tôi trên những ngón chân. Em ngồi xuống tấm thảm dưới chân tôi, vươn tay choàng qua cổ tôi:
  • Em chỉ muốn được ôm thật chặt!
Một vài giây để cảm nhận mùi hoa Lavender trên tóc em.
  • Lẽ ra anh nên nói những lời vui vẻ trong bữa tối chứ? Ăn tối với anh thật là chán!
 Tôi đưa tay và ôm lấy em. Cái ôm chặt tốt cho một thân thể rã rời sau những ngày mệt mỏi. Nghe cánh tay em siết lại trên cổ tôi, để gần nhau thêm một chút.
  • Nếu em muốn hôn anh thì sao? – Em thì thầm cùng với một nụ cười nghịch ngợm.
  • Em có biết mình đang đi đâu không?
  • Có!
 Và  chỉ một động tác đơn giản, em áp môi em vào môi tôi. Đó là những thời khắc cuối cùng của tháng Mười, khi ngoài trời, mưa vẫn nặng hạt rơi, gió thổi lạnh từng cơn, và phía bên trong căn phòng, chúng tôi đã hôn nhau rất lâu… 
bài học tình yêu: Hôn anh, thêm một lần nữa nhé!

Hôn anh, thêm một lần nữa nhé!


  • Anh sẽ nhường giường của anh cho em chứ?
  • Em sẽ ngủ ở salon, tiểu thư ạ!
  • Đàn ông galant sẽ nhường giường nệm cho phụ nữ và ngủ ở trên ghế!
  • Hãy ra salon nằm đi, em sẽ có một chút kinh nghiệm mới mẻ. Tôi nghĩ là em đã chán giường nệm rồi đúng không?
  • Anh không galant chút nào!
  • Cảm ơn vì lời khen!
 Tháng Mười đang trôi qua những giây cuối cùng. Khi cô gái  ấy đã cuộn mình trong tấm chăn ấm và nằm im trên ghế salon trong phòng khách, khuôn mặt giấu vào chiếc gối mềm màu xanh cốm nhạt, tôi trở lại phòng ngủ, khép cửa lại và vùi người vào đám chăn gối của mình. Tôi đã nghĩ, nếu có thể, tôi muốn hôn cô ấy thêm một lần nữa, và có thể là một lần nữa, một lần nữa…
  • Em vừa bò vào giường tôi đấy! Em là một cô bé hư hỏng ! – Tôi gối đầu lên cánh tay mình, hé mắt nhìn em trong ánh đèn ngủ màu cam nhạt.
  • Không, em không hư hỏng! – Em chun mũi bướng bỉnh. - Ở ngoài đó sợ lắm, gió cứ thổi mãi. Cành cây đập vào cửa sổ nhà anh nghe như có ai gõ cửa vậy!
  • Em thật nhát gan, chẳng chịu nổi lấy năm phút một mình!
  • Không! Chẳng qua đây đâu phải nhà em? Em không quen.
  • Em đã lê la ở đây gần hai năm rồi!
  • Nhưng vẫn không phải nhà em…
  • Em không sợ tôi sẽ làm gì em sao?
  • Anh sẽ làm gì em à ?
  • Có thể !
  • Nhưng em đang mặc một bộ đồ buồn cười và chẳng sexy chút nào hết !
  • Thế thì sao ? Em không thấy lúc nãy tôi hôn em rất say sưa đấy à ?
  • Anh thích hôn em đấy chứ ?
  • Đấy là nụ hôn thứ hai của em.
  • Thứ hai ?
  • Lần đầu tiên khi em học lớp 11, cậu bạn cùng lớp. Em thấy nó rất khó chịu và bọn em đã không hẹn hò thêm nữa.
  • Vậy lần này thế nào ?
  • Khó chịu bình thường ! – Em cười.
  • Em nói dối. Tôi thấy là em cũng rất say sưa!
  • Thôi ngủ đi. Em tránh xa tôi ra. Tôi sợ những móng tay của em! Nếu thức khuya hơn nữa, mai tôi sẽ muộn làm và tôi sẽ giết em.
  • Được thôi! – Em nhướn mày và quay đi.
 Chúng tôi nằm quay lưng vào nhau. Tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cô gái ấy, một luồng ấm  áp với những cảm xúc rất buồn cười. Bên cạnh tôi, một cô gái 21 tuổi, dường như chưa kịp lớn bởi tuổi thơ thiếu sót quá nhiều ký ức, để thậm chí không thể cảm nhận được sự tan vỡ, không biết cách khóc khi ba mẹ mình ly hôn, nói rất nhiều mỗi lần đến gặp tôi, chỉ yêu cầu được lắng nghe bởi như thế với em đã là đủ, đề nghị được ở lại nhà tôi vào một tối tháng Mười mưa lạnh buốt và chui vào giường tôi lúc Mười hai giờ đêm nhưng lại làm cho tôi có cái cảm giác thật yên lòng, vì tôi biết mình sẽ không “làm gì”. Sự xuất hiện của em trong căn nhà buồn tẻ này đã trở nên tự nhiên và thân quen quá đỗi. Có lẽ đó là, cảm giác cần che chở và không thể làm tổn thương một cô gái đã quen với việc bị thương quá nhiều trong đống nhung lụa của mình...
Khi tôi  đi làm, cô gái ấy vẫn đang còn say ngủ, mặt quay về phía tôi nằm nhưng hai bàn tay thì giấu dưới gối. Tôi để lại cho em một mấu giẩy ngắn gọn: “Tự lo bữa sáng nhé!” và vội vã ra khỏi nhà. Lúc trở về, tôi nhận được một mẩu giấy to gấp sáu lần mẩu giấy tôi để lại, và những gì em viết: “Em sẽ sang Ý tìm mẹ. Khi mẹ đi, em đã trốn trong phòng và không ôm mẹ. Chiều ngày mùng 8 em quay lại Hà Nội. Em cũng đã gọi cho ba và nói ba cắt hợp đồng với anh. Bởi vì, lúc 5 giờ chiều ngày mùng 8 tháng Mười một, nếu anh ra đón em ở Nội Bài, em sẽ trò chuyện với anh miễn phí trong suốt phần còn lại của ngày tháng. Và hôn anh thêm một nụ hôn nữa, một nụ hôn nữa, một nụ hôn nữa…

 

(Tình yêu) Cô gái có chiếc bờm đỏ

Câu truyện tình yêu: Cô gái có chiếc bờm đỏ

Hồi Chi Lan xem BOF, khóc mếu khi Jun Pyo gặp tai nạn rồi quên Jan Di, Kiên đã cười trêu cô suốt. Và giờ thì Chi Lan đang mắc căn bệnh tưởng chỉ có trong phim đó, tất cả kí ức về anh trong cô đã bị xoá bỏ.

Kiên ngồi bên khung cửa sổ trắng. Ngoài trời, từng bông tuyết đáp xuống và chao đảo vì gió. Khung cảnh quen thuộc của mùa đông ở Maine. Chỉ nhìn tuyết thôi mà anh cũng cảm thấy tay mình chợt lạnh cóng. Anh bước đến bên giường bệnh, khẽ nắm lấy tay cô gái và mỉm cười:

-       Chi Lan này, tuyết rơi rồi kìa. Em rất thích cùng anh đi dưới tuyết rơi, em nhớ không?

Đôi mắt của Chi Lan hướng ra cửa sổ nhỏ của phòng bệnh, vô hồn và trống rỗng. Mím chặt môi lại, Kiên giúp cô nằm xuống. Chiếc bờm đỏ của Chi Lan tuột ra, Kiên khẽ gỡ lấy và im lặng nhìn nó. Chi Lan của anh không còn là Chi Lan của một năm trước nữa. Ánh nhìn lạnh ngắt đó không phải là ánh nhìn tinh nghịch của Chi Lan mà anh từng yêu. Khuôn mặt trắng bệch và nặng nề này không phải là Chi Lan đáng yêu của anh. Thậm chí chiếc bờm đỏ cô vẫn đeo trên đầu bây giờ dường như cũng không còn là chính nó.

Kiên không thể tin được một cô gái yêu đời như cô lại bị “chấn động thần kinh gây mất trí nhớ tạm thời”, như bác sĩ đã nói với anh hôm qua. Thật nực cười, hồi Chi Lan mải mê xem BOF và xót xa khi Jun Pyo gặp tai nạn và quên hẳn Jan Di, Kiên đã cười trêu cô suốt. Và giờ thì căn bệnh đó đã xảy ra với Chi Lan, và tất cả những kí ức về anh trong cô đã bị xoá bỏ. Áp lực bài vở thì anh có thể hiểu được, nhưng Chi Lan của anh vốn rất thông minh và mạnh mẽ, tại sao cô lại bị stress đến mức mất trí nhớ như vậy? Và tại sao cô lại chỉ quên mọi thứ liên quan đến anh?

Dù muốn bác bỏ đến đâu thì Kiên vẫn không thể phủ nhận rằng anh chính là lí do và cũng là người đang đau khổ khi nhìn thấy người anh yêu trở nên trầm cảm như vậy. 

- Anh đến đây cũng gần một tuần rồi đấy nhỉ? Bệnh nhân là người yêu của anh à? - Cô y tá vào cho Chi Lan uống thuốc và hỏi anh.

- Không. Chúng tôi không phải một đôi.

- Anh nói dối. Lúc mới thấy bệnh nhân anh đã ôm chặt cô ấy và khóc. Anh cũng không phải họ hàng, vậy thì chỉ có người yêu mới hành động như vậy thôi. 

Kiên cười nhẹ. Ừ, chỉ có người yêu mới hành động như vậy thôi. Nhưng anh và cô bây giờ đâu phải người yêu? Mặc dù chắc chắn là anh vẫn còn yêu cô, yêu cô hơn bao giờ hết. Sau khi tốt nghiệp và về Việt Nam, lòng anh luôn đau đáu khi nhớ đến cô. Chi Lan đã khiến năm cuối đại học của anh là năm đẹp nhất. “Cô gái đeo bờm đỏ” - hồi đầu mới gặp, cứ nghĩ đến cô là anh nghĩ đến hình ảnh ấy. Anh và cô quen nhau trong một buổi chiều cuối thu ở thư viện. Một cô bé nhanh nhẹn, láu lỉnh và sắc sảo. Hai người dần đi chơi và yêu nhau như một lẽ thường tình. Cô đã đến như một cơn gió, ùa vào cuộc sống của anh và thổi vào trong đó những gì đáng nhớ, lung linh nhất. Một năm học với bao kỉ niệm, anh yêu và nâng niu cô bằng cả tấm lòng mình. Thế nên mỗi khi ngồi cà phê một mình, anh lại nhớ đến Chi Lan trong buổi chiều trước khi anh về nước. Cô nghẹn ngào nói chia tay với anh trong nước mắt, bảo anh không cần biết lí do và nếu biết anh cũng sẽ không hiểu được lí do. 
bài học tình yêu: (Tình yêu) Cô gái có chiếc bờm đỏ
(Tình yêu) Cô gái có chiếc bờm đỏ

Cho đến hôm nay anh vẫn không hiểu được lí do Chi Lan chia tay anh. Chỉ biết là anh đã đau đớn biết nhường nào. Mấy tháng đã trôi qua nhưng không ngày nào anh không nhớ đến cô, nhớ giọng nói của cô và những email nhẹ nhàng cô gửi cho anh như hồi nào, nhưng nick của cô thì luôn tối đen trên list của anh, Facebook của anh cô cũng đã remove. Kiên cố gắng lao vào công việc, vào luận án thạc sĩ, để không có thời gian đi chơi, và để anh càng ngày càng nhớ đến Chi Lan… Một sáng chớm đông rét buốt ở Hà Nội, Kiên tỉnh dậy và chợt thấy lòng mình nóng như lửa đốt. Anh biết ngay Chi Lan đã có chuyện gì đó, gọi ngay cho Amy, cô bạn cùng phòng của Chi Lan…
 
Và giờ thì anh đang ở đây, trong phòng bệnh nơi Chi Lan đang nằm để theo dõi và điều trị. Cô vừa thi xong và đang được nghỉ Thanksgiving nên trước mắt sẽ không bị mất nhiều bài học, nhưng tình hình này anh đang lo không biết cô có hồi phục nhanh được không. Anh đã được nhìn thấy cô, được chăm lo cho cô hàng ngày, được cầm chiếc bờm đỏ của cô trên tay, nhưng cũng là lúc anh buồn hơn bao giờ hết. Bây giờ thì chỉ lúc nào cô ngủ, anh mới cảm thấy cô vẫn là Chi Lan của anh: nhẹ nhàng và thanh thoát biết bao. Anh run run đặt môi lên trán cô, rồi bước ra khỏi phòng. 

Chi Lan đang mê mải trong giấc mơ. Có ai đó vừa hôn lên trán cô, và cô có cảm giác rõ ràng rằng nó khiến tim cô đập nhanh lên. Ắt hẳn người đó rất quen thuộc với cô, và có khi còn quan trọng với cô nữa. Nhưng cô không thể nhớ ra anh ta là ai. Rồi cô lại chìm vào giấc mơ quen thuộc của mình. Những thước phim quay chậm hiện ra. Cô đang đứng ở sân trường giữa đống lá vàng rơi, quay vòng vòng và hét lên thích thú. Cô có thể cảm nhận được niềm vui lan toả trong mình khi cô nói chuyện với ai đó ở thư viện, nhưng cô không nhìn được mặt người đó trong kí ức của mình. Cũng người đó đã cùng cô ngồi xem phim “Trái tim mùa thu”, bộ phim mà cô yêu thích nhất, rồi cùng cô học đánh bản nhạc phim. Những buổi chiều bên chiếc đàn piano và cùng say sưa trong Autumn in my heart. Cô đi cạnh ai đó giữa tuyết rơi rét cóng mà thấy lòng mình thật ấm áp… Nhưng người đó là ai? Tại sao một người hiện diện hàng ngày trong cuộc sống của cô mà cô lại không thể nhớ ra? Người đó có phải anh chàng hàng ngày vẫn chăm sóc cho cô ở bệnh viện không? 

Chi Lan choàng tỉnh và  thấy mắt mình ướt đẫm. Cô vừa mơ thấy mình đang chạy trong sân trường, không phải chạy nhảy như mọi ngày mà là chạy trốn một ai đó, trốn một người đang gọi to tên cô đến khản giọng. Lúc đó cô đã vừa chạy vừa khóc, và đến bây giờ, khi mơ về nó, cô vẫn khóc. Chi Lan không nhớ được cô đã làm gì để phải chạy như thế, nhưng cô cảm giác được lí do của việc đó. Cô đã tưởng như nếu làm thế thì cô sẽ vui và cuộc sống của cô trở về quỹ đạo, nhưng không. Cô chỉ gắng gượng để vui vẻ những ngày đầu. Càng về sau cô càng chìm trong ân hận và đau đớn. Chi Lan từng nghĩ cô vẫn là một cô bé vô tư lự như hồi học sinh, cô không bao giờ lập kế hoạch quá xa xôi cho đời mình. Cô vẫn thích và yêu như thời học sinh, hoàn toàn theo cảm tính và nếu như không được ở bên nhau, cô sẽ phũ phàng chia tay. Cô không thích níu kéo, không thích sự nhung nhớ ngày này qua năm khác. Cô cần những cái thuộc về hiện tại. Cô cần được yêu và luôn luôn phải được bên cạnh “người yêu”, hàng ngày, thậm chí hàng giờ. Mỗi lần chuyển nhà, chuyển cấp hay thậm chí chuyển lớp, cô lại thay một bạn trai mới. Không một chút xót xa và tiếc nuối. Cứ như thế, bao nhiêu bạn học đã từng lăn xả vào cô rồi lại bị cô rời bỏ, Chi Lan trở thành cái tên của sự giỏi giang và kiêu kì ở những ngôi trường cô từng theo học… 

- Nhưng lần này thì không phải như thế, anh Kiên ạ. - Amy thì thầm.

- Tức là…?

- Lúc anh mới về nước, Chi Lan cố tỏ ra vui và bình thường. Mọi người trong trường vẫn trêu đùa bạn ấy về việc đã dũng cảm “đá” một chàng trai như anh. Nhưng em ở cùng phòng với bạn ấy nên biết. Tối nào bạn ấy cũng ngồi trước màn hình laptop, rồi thở dài nhờ em log in Facebook cho bạn ấy xem tình hình của anh. Mỗi lần thấy một cái gì đó, một cảnh gì đó gợi nhớ đến anh, bạn ấy đều đứng lặng rất lâu, và tối về lại ngồi khóc.

- … Vậy Chi Lan không học hành gì được sao?

- Haha, anh Kiên sợ vẩn vơ rồi. Bạn ấy vẫn đứng trong 10% dẫn đầu của lớp. Nhưng càng vùi đầu vào học, bạn ấy càng stress. Chi Lan không còn học bài nhanh như hồi xưa nữa, cho nên bạn ấy thường xuyên phải thức cả đêm để đọc sách hoặc hoàn thành bài tập.

- Và vì thế cô ấy ngã quỵ?

- Vâng, trước Thanksgiving một tuần, tức là lúc đang thi final term, Chi Lan thực sự khủng hoảng, có những hôm tự khoá mình trong toilet và hét lên rất lâu. Em chỉ sợ bạn ấy lại làm mấy trò self-cut như mấy bạn gái Việt Nam vẫn làm khi stress, nên cuống cuồng đập cửa. Rồi bạn ấy ra học tiếp, rất bình tĩnh và thản nhiên. Anh biết Chi Lan mà, bạn ấy luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thực sự thì không phải như thế…

- Uhm.

- Em không dám khẳng định điều gì, nhưng em nghĩ bạn ấy như thế là vì anh.

- Vì cô ấy chủ động chia tay anh nên nuối tiếc ư?

- Em nghĩ đó chỉ là một phần. Bạn ấy bị sốc vì mình nuối tiếc sau khi chia tay một chàng trai. Anh biết đấy, những lần trước… Khi con người đột nhiên cư xử khác với bình thường và nhất là khi điều đó lại thuộc về bản năng chứ không điều khiển được, người ta thường lo lắng và tìm cách để cân bằng trở lại.
- …
- Em nghĩ là vì những lần trước Chi Lan chưa hề “yêu”. Bạn ấy chỉ đùa cợt và giỡn chơi. Có lẽ Chi Lan hiểu được lí do đó, nhưng cái tôi quá lớn không cho phép bạn ấy liên lạc lại với anh. Buổi sáng sau khi bạn ấy hoàn tất bài thi cuối cùng, Chi Lan đã ngất xỉ, sốt rất cao và lên cơn co giật ngay ở cửa phòng thi và được đưa vào viện. Buổi chiều đưa cô ấy vào viện và làm các thủ tục xong, em định gọi cho anh nhưng anh đã gọi trước rồi… À, em phải vào thăm cô ấy một lát đây.

- Ừ. Amy nhớ kể chuyện trường lớp cho Chi Lan nghe. Anh thì không rõ tình hình ở trường, với cả cô ấy cũng không nhớ được anh mà. 

Amy cúi đầu tỏ vẻ thông cảm và rời quán café. Kiên lặng yên nhìn cốc espresso đã nguội ngắt. Anh hiểu Chi Lan, đồng cảm với sự hoang mang và nỗi đau của cô, càng thương cô hơn bao giờ hết. Lẽ ra anh phải là người chủ động gọi điện cho cô, nhưng anh nghĩ khi cô đã chia tay trước tức là có lí do riêng, và anh tôn trọng điều đó. Không có Chi Lan, anh đã sống vật vờ biết bao, vậy không có anh, ắt hẳn cô đã đau đớn biết nhường nào, vì cô vốn là người sống tình cảm mà.. Kiên chống tay lên bàn và úp mặt vào đó để giấu đi những giọt nước mắt. Việc quan trọng nhất bây giờ là làm sao để Chi Lan nhớ lại được anh, còn tất cả những chuyện khác sẽ giải thích sau. Anh biết việc đó là rất khó và dường như chỉ thành công ở trong phim ảnh, nhất là khi hiện tại anh rất sợ khi nhìn vào đôi mắt vô hồn của cô. Nhưng Kiên biết, anh sẽ cố gắng đến cùng, để lấy lại kí ức và nụ cười cho người con gái anh yêu. 

                                                      *** 
Chi Lan pha cốc sữa và  ngồi xuống bên cửa sổ. Cô  nhìn rõ hình ảnh của mình qua kính cửa sổ. Trời  đã tối, lại còn phủ đầy tuyết trắng. Bộ  áo bệnh nhân trắng và khuôn mặt cô  cũng đang trắng bệch, chỉ có chiếc bờm đỏ trên đầu là nổi bật khỏi những thứ màu trắng nhợt nhạt kia. Từ mấy hôm nay, khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu ấy trong gương, Chi Lan vẫn thấy thiếu một thứ gì đó khiến cô không hẳn là cô nữa. Amy vừa đi về, không quên cười và chúc cô sớm nhớ lại thứ cần nhớ. Trong đầu Chi Lan vẫn ám ảnh câu nói của Amy:

- Nhờ  là roommate của bạn mà  mình xem được mấy phim Hàn Quốc  đó. Bạn nhớ hồi bạn than thở  suốt khi Jun Pyo gặp tai nạn, mất trí nhớ một phần và chỉ quên Jan Di không?

- Ừm.

- Vậy nếu bây giờ bạn bị như Jun Pyo thì sao?

Thì  sao nhỉ? Chi Lan không đến nỗi ngây thơ  ngốc nghếch, cô hiểu chuyện gì  đang xảy ra với cô. Và  cô cũng lờ mờ  đoán ra “người đó” - người đã bị cô lãng quên, là ai. Chỉ tiếc là cô không thể tỏ ra thân thiện với một người cô không hề nhớ, cho dù trong quá khứ người đó có là người yêu của cô đi nữai. Cô sống vì hiện tại, và nếu hiện tại không cho phép cô nhớ lại quá khứ, cô cũng sẽ không bắt ép mình. 

- Bạn đột ngột ra viện thế này ư?

- Ừ. Bác sĩ bảo về thể chất thì mình đã khỏi rồi. Về thôi. Nếu ở lâu hơn thì mình không đủ tiền viện phí.

- Bạn không báo anh Kiên à? Mấy hôm nay anh ấy có vẻ bận gì đó nên không thường xuyên vào chăm bạn. Bạn giận anh Kiên à?

- Tại sao phải giận? Tại sao phải báo? Mình không quen anh ta. Hoặc có quen thì cũng không nhớ anh ta là ai hết.
- Chi Lan à… - Amy nói buồn buồn - Bạn khác quá. Mình sợ cứ thế này bạn sẽ thành một con người khác mất. Không phải Chi Lan của ngày xưa nữa rồi. 

Chi Lan lại nhìn ra ô cửa sổ tuyết. Bất giác cô thở dài. Và hốt hoảng: tại sao cô phải thở dài? Cô đang thất vọng vì điều gì đó ư? Cô đang mong chờ ai ư? Thời gian này cô bị làm sao vậy, cô chưa bao giờ phải suy nghĩ nhiều đến như thế này. Chi Lan cứ chìm trong những dấu hỏi lúc đi cùng Amy ra cổng bệnh viện. Cô cứ như người mất hồn như thế, cho đến khi nghe thấy tiếng gọi của Kiên:

- Chi Lan, chờ anh!

Tim cô reo lên. Điều đó thuộc về bản năng, cô không thể điều khiển và cũng không thể giải thích được. Cô chỉ điều khiển được cảm xúc của mình, lạnh lùng nhìn anh và cố nén cái ý muốn được lại gần anh đang cháy lên trong lồng ngực.

- Chi Lan, em đi với anh một lát được không? Một lát thôi, sẽ không phiền đến em đâu. Hãy tin anh và cho anh một cơ hội, được không em? 

Kiên bắt taxi, đưa Chi Lan đến một gallery nhỏ, hình như là của một anh bạn cũ của Kiên. Anh dẫn cô vào một căn phòng treo đầy ắp những bức tranh mùa thu; từng khung tranh lá vàng, lá đỏ sắp xếp dày kín cả bốn bức tường. Sắc màu lá thu màu đỏ luôn rực rỡ và lung linh, là sắc màu Chi Lan thích nhất, đến nỗi cô luôn đeo chiếc bờm đỏ như một dấu ấn đặc biệt của mình. Kiên nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt lạnh giờ đã ấm lên bởi sắc đỏ kia. Anh siết chặt tay cô, rồi đến đến bên chiếc đàn dương cầm ở giữa phòng, bắt đầu hoà mình vào những nốt nhạc réo rắt của Autumn in my heart. Chi Lan để cho trái tim mình rung lên từng hồi, cô không kìm nén nữa mà để đôi chân đung đưa, hoà mình vào bản nhạc cô hằng yêu thích. Đôi môi cô khẽ nở nụ cười. Kiên vẫn đánh đàn, ngước lên nhìn cô trìu mến và âu yếm cười với cô. Và rồi Chi Lan cảm thấy đầu cô đang nóng bừng, chân cô run rẩy, và cô ngã xuống sàn, nằm lên những bức tranh lá vàng rơi, trong tiếng nhạc vẫn ngân vang… 

- Chi Lan, em có sao không? Anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên để em xúc động.

- Em ngã có đau không?

- Em chắc chắn là em không sao chứ?

- Anh đưa em về nhé? Hay là gọi Amy đến đón em về?

- Em có thấy lạnh không?

- Em… em có nhớ được chút gì không? 

Chi Lan ngồi bó gối trên sàn, cụp mắt xuống, không trả lời. Thế là hết. Kiên thở dài buồn bã. Ngày mai anh sẽ quay lại Việt Nam, còn cô sẽ quay lại học và bắt đầu cuộc sống mới. Một cuộc sống không-anh, chưa từng quen anh và không hề nhớ anh. Kiên gọi điện cho Amy, rồi bước ra ngoài trời đông lạnh giá. Anh lặng lẽ đi dưới tuyết và mắt anh nhoè đi. Người anh cũng đang nóng bừng, và anh đi như trong mơ… 
                                                      *** 
... Phải rồi, như một cơn mơ. Anh nghe thấy giọng nói trong veo của Chi Lan. Lần đầu tiên kể từ ngày anh gặp cô trong bệnh viện.

- Anh vẫn thế nhỉ. Vẫn suốt ngày hỏi em liên tùng tục, không để em trả lời gì cả.

Kiên không quay đầu lại. Anh không dám quay đầu lại. Có lẽ mình cũng sắp ngất xỉu rồi nên mới tưởng tượng như vậy, anh thầm nghĩ.

- Em xin lỗi. Em cứ nghĩ anh cũng như những người khác, chia tay rồi xa nhau, để không phải đau khổ, không phải nhung nhớ.

- …

- Nhưng em đã sai. Em đã đau khổ. Rất rất nhiều. Em biết em không đau khổ vì không có người để yêu ở bên cạnh. Em đau khổ vì không có ANH ở bên cạnh. Vì ANH là người em YÊU. Thật đấy. Anh đừng rời xa em lần nữa, anh nhé… 

Chi Lan vừa nói và nức nở khóc. Kiên cũng thấy trên má mình, nước mắt đang tuôn nóng hổi. Anh quay lại, chạy đến bên cô và ôm chặt lấy cô nghẹn ngào. Cô gái đeo bờm đỏ. Người con gái anh yêu. Và chắc chắn, anh sẽ không bao giờ, không bao giờ để cô phải khóc thêm một lần nào nữa. 

 

Kì cuối: I found U, myself

Câu truyện tình yêu: Kì cuối: I found U, myself

- Tớ thích cậu… - Pink nói và quay lại tìm ánh mắt Blue, mắt Blue thoáng lộ sự ngạc nhiên rồi lại nhìn vô định đâu đó… 

21h…

Pink quấn khăn giữ mái tóc ướt nhẹp cố định, ngồi vào bàn trang điểm và ngắm nhìn gương mặt nó trong gương… gương phản chiếu một gương mặt thật lạnh nhưng vẫn đẹp - một nét đẹp bí ẩn và buồn…

Pink cố cười thử để xua đi hình ảnh đó, nhưng những nỗ lực của nó chỉ lại càng làm nó như trở nên đáng thương hơn thôi… và nó ghét sự thương hại…

Pink đứng dậy, thả mình xuống giường, cố quên hết tất cả… Nó tính với tay tìm chiếc iPod thì chạm vào cuốn nhật kí của “nó”… Nó cầm lên rồi ném đi, thế mà nghĩ đi nghĩ lại kiểu gì, nó lại đi nhặt lại cuốn nhật kí đó…mở ra trang của ngày hôm nay…

“… Pink à, giờ tớ cũng chẳng biết nói gì với cậu cả… tất cả chuyện này đến chỉ vì tớ quá vô tâm mà thôi, tớ xin lỗi… Cuộc sống này là của cậu, tòan quyền cậu định đọat cả, tớ chỉ mong cậu hạnh phúc và luôn cười như Pink ngày trước mà thôi… À, thứ 2 tuần sau 9h, cậu nhớ ra gần hồ bơi khu B nhé, chút rắc rối tớ gây ra và tớ xin cậu hãy giúp tớ giải quyết lần cuối đi mà… Dù gì, hãy sống thật với mình đi nhé, đừng kìm chế bằng lí trí nữa ,không cậu sẽ đánh mất bản thân mình luôn đấy… Tớ yêu cậu và dù cậu không muốn, tớ vẫn luôn bên cậu, Pink à…”

Sống thật ư…?!? Pink không nghĩ là mình sẽ làm được, cuộc sống quá nhiều thứ, bao quanh nó chỉ là sự giả tạo, kiếm đâu ra người nó có thể gửi trọn niềm tin, kiếm đâu ra nơi mà ở đó nó có thể là chính mình… Không thể… Lòng nó trống rỗng, chẳng có tí cảm xúc gì , không vui, không buồn, không đau đớn hay nuối tiếc gì cả, mắt nó nhìn trân trân đi đâu đó, không chính xác nhắm vào vật gì, và không chớp mắt… nó ở đó – vô hồn ?!?

                                    Trời tối rồi trời lại sáng


Thứ 2 tuần sau…

9h…

Pink đối diện Blue… mất một khỏang thời gian để Pink có thể ngồi xuống gần Blue và hai đứa tiếp tục im lặng… Việc Orange nhờ hóa ra là thế này đây, nhưng nó vẫn không hiểu thực sự mục đích của Orange là gì…

Nó nhắm mắt lại và ráng dò lại trang nhật kí hôm qua, tất cả mở ra trước mắt nó như một cuốn sách mà khi nó đọc trang này thì trang sau, sau nữa đều đã được Orange viết cả rồi…

- Tớ thích cậu… - Pink nói và quay lại tìm ánh mắt Blue, mắt Blue thoáng lộ sự ngạc nhiên rồi lại nhìn vô định đâu đó…

Im lặng. Pink đã thực hiện lời “giáo huấn” của Orange, lời nói thoát ra khỏi miệng nó nhẹ như sự vô tình, sự vô tình có chủ đích và cố gắng… Giờ nó thấy nhẹ hẳn. Nó không mong gì ở một kết thúc có hậu, đơn giản vì nó thấy nói ra thì nó sẽ cảm thấy đang “sống” mà thôi…Pink đứng dậy và tính dợm bước đi.

- Hết tháng này tớ bay sang Đức rồi Pink ạ…

Pink quay lại, Blue gọi tên nó thật dịu dàng nhưng sao lại khiến nó giật mình và sửng sốt đến sức…

- Cậu biết hết à ?!?
- Orange có kể tớ nghe, chỉ có điều tớ không hiểu ý cậu ấy muốn gì khi yêu cầu tớ ra đây thôi. Giờ thì tớ đã hiểu. Lúc cậu mới ra đây tớ nghĩ cậu là Orange, nhưng ngay khi nhìn vào mắt cậu thì tớ đã biết cậu là Pink rồi.

- Vậy còn việc cậu nói cậu sang Đức ?!?

-  Ba mẹ tớ bên ấy và họ muốn đón tớ qua học luôn chứ không phải đợi thi tốt nghiệp xong như tớ dự kiến… Bên ấy tớ đựơc chu cấp và điều kiện học tốt hơn nhưng tớ lại cần nhiều hơn như thế, thứ mà bên ấy tớ không thể có hay mua được nên tớ về Việt Nam sống với bà. Ngọai tớ cũng già rồi nhưng bên ngoại tớ thấy ấm áp hơn nhiều… - Blue nhìn Pink

-  Chỉ còn mấy ngày nữa là tớ bay rồi, Orange cũng chưa biết điều ấy đâu, dạo này tớ không thấy cậu ấy …Về chuyện cậu vừa nói, tớ cũng không chắc chắn về những cảm xúc bây giờ của mình vì nó bị tác động bởi nhiều yếu tố quá nên tớ chỉ có thể nói là tớ đi rồi tớ chắc chắn sẽ về thôi, và lần tới về tớ sẽ cho cậu câu trả lời nhé, cô bạn ngốc xít…

Blue đứng lên, đặt hai tay lên vai Pink và cúi xuống đặt lên trán cô bé một nụ hôn – nụ hôn của sự kính trọng và hi vọng…

Chiều buông xuống, ánh nắng vẫn gắt đến khó chịu, Blue đi rồi, chỉ có nước mắt Pink là mãi rơi thôi…

Pink đã từng hỏi nếu cuộc sống không có Orange thì sẽ thế nào… và giờ nó biết câu trả lời rồi…Nó không để mất Orange mãi đâu, vì một tình yêu thóang qua mà mất Orange ư, không sai khi Blue gọi nó là ngốc xít…

“…All I know is I'm lost without you I'm not gonna lie, how am I going to be strong without you I need you by my side….”

Orange choàng tỉnh, nó chớp chớp mắt nhìn không gian xung quanh mình, một giấc ngủ dài mà không ngờ nó còn thức dậy được… Việc đầu tiên nó làm là đọc nhật kí Pink viết trong suốt hơn 1 tuần qua, vui vì câu chuyện cổ tích nó viết nên ít nhất cũng kết thúc tàm tạm… Chỉ có điều nó không ngờ Blue chuẩn bị bay đi thôi… Đi mà tính không chào hỏi ai à, hư thật, mai cậu ta sẽ biết tay tớ…

Trời tối rồi trời lại sáng
bài học tình yêu: Kì cuối: I found U, myself
Kì cuối: I found U, myself

 

8h…

-        Tính vù mà không từ biệt ai à…

Orange nhảy vào bất ngờ làm Blue không kịp chặn cú cướp bóng của Orange.

- Thì giờ khai báo đây, ai dám giấu cậu cái gì… mà tính phút chót mới khai thôi, cho nó tăng phần lâm li bi đát… tưởng biết thì cậu ôm tớ khóc thút thít, ai dè… Sao Pink nữ tính là thế còn cậu lại như một tên boy vậy hả…

- Thế tớ mới là Orange - Orange buông bóng ra nhảy lên lưng Blue, đấm cho cậu ấy mấy phát - mà ý cậu là tớ dữ như quỷ còn Pink thì hiền như thiên thần chứ gì, này thì chết đi, chết đi…

Blue la í ới, hai đứa giỡn nhau rộn một khúc sân, mãi đến khi chú bảo vệ ra “hốt’ thì hai đứa mới le lưỡi thôi giỡn.

- Ngày kia đi rồi á… sang đó nhớ ăn no chóng béo nhá, luôn nhớ về bên này và lần tới về mà không mang quà cho tớ thì đừng có đặt chân xuống sân bay đấy, không là tớ cưa chân cậu…

- Ờ, nhớ rồi… giờ đi ăn chè đi, coi như chầu tiễn biệt vậy.

Tiễn gì mà cỗ ít thế…Hứ, không thèm..

Blue bá cổ Orange lôi đi, không cho con bé chống cự một cái, bóng hai đứa nó như hai đứa nhóc in trên sân trường, nhỏ dần… chỉ có tiếng cười là cứ giòn tan vang lên mãi…

Trời tối rồi trời lại sáng

5 năm sau…

10h…

Đàn em mà Orange chịu trách nhiệm “dạy dỗ” đã chuồn hết rồi, chỉ còn nó với quả bóng, nó buồn tình đập vài phát…

Ra trường cũng được 5 năm rồi nhưng cứ chủ nhật là Orange lại về trường làm “huấn luyện viên phụ” cho thầy thể dục, dường như bóng rổ là phần thiết yếu trong cuộc sống của nó ấy…Pink cũng bảo việc nó chơi bóng rổ sẽ giúp Pink giữ dáng tốt hơn và đặt tiêu chuẩn cho nó cao thêm 2 cm nữa trong năm nay, đúng là Pink, ngàn năm một thuở vẫn thế…

- Đập bóng mà từ ngoài cổng đã nghe thấy tiếng, chỉ tổ đau tay mà không đựơc gì thôi…

Orange quay lại, tròn xoe mắt nhìn kẻ vừa khiêu khích kia,ngẩn tò te tới 10s trước khi mỉm cười và nói:

- Tớ và cậu, mười điểm thắng, ai thua dẫn đi ăn chè nhá, mới kiếm được quán chè mới ngon lắm đấy…

14h…

Pink khó chịu vì bị đánh thức giấc ngủ nửa chừng bởi tiếng chuông cửa…vừa dụi mắt ra mở cửa nó vừa rủa cái tên lựa giờ hòang đạo mà đến lúc này…. nhưng sự khó chịu, uể ỏai ấy biến mất ngay khi trước mặt nó là Blue… Blue đứng đó,nhìn nó cười thật nhẹ:

- Câu hỏi 5 năm trước, tớ về trả nợ cho cậu đây…

Cậu ấy cúi xuống hôn lên trán Pink – nụ hôn vẫn như ngày nào, chỉ có điều biết đâu ý nghĩa nó đã khác đi ấy nhỉ… ai mà biết nào…

                                    Trời tối rồi trời lại sáng…