Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Kì cuối: I found U, myself

Câu truyện tình yêu: Kì cuối: I found U, myself

- Tớ thích cậu… - Pink nói và quay lại tìm ánh mắt Blue, mắt Blue thoáng lộ sự ngạc nhiên rồi lại nhìn vô định đâu đó… 

21h…

Pink quấn khăn giữ mái tóc ướt nhẹp cố định, ngồi vào bàn trang điểm và ngắm nhìn gương mặt nó trong gương… gương phản chiếu một gương mặt thật lạnh nhưng vẫn đẹp - một nét đẹp bí ẩn và buồn…

Pink cố cười thử để xua đi hình ảnh đó, nhưng những nỗ lực của nó chỉ lại càng làm nó như trở nên đáng thương hơn thôi… và nó ghét sự thương hại…

Pink đứng dậy, thả mình xuống giường, cố quên hết tất cả… Nó tính với tay tìm chiếc iPod thì chạm vào cuốn nhật kí của “nó”… Nó cầm lên rồi ném đi, thế mà nghĩ đi nghĩ lại kiểu gì, nó lại đi nhặt lại cuốn nhật kí đó…mở ra trang của ngày hôm nay…

“… Pink à, giờ tớ cũng chẳng biết nói gì với cậu cả… tất cả chuyện này đến chỉ vì tớ quá vô tâm mà thôi, tớ xin lỗi… Cuộc sống này là của cậu, tòan quyền cậu định đọat cả, tớ chỉ mong cậu hạnh phúc và luôn cười như Pink ngày trước mà thôi… À, thứ 2 tuần sau 9h, cậu nhớ ra gần hồ bơi khu B nhé, chút rắc rối tớ gây ra và tớ xin cậu hãy giúp tớ giải quyết lần cuối đi mà… Dù gì, hãy sống thật với mình đi nhé, đừng kìm chế bằng lí trí nữa ,không cậu sẽ đánh mất bản thân mình luôn đấy… Tớ yêu cậu và dù cậu không muốn, tớ vẫn luôn bên cậu, Pink à…”

Sống thật ư…?!? Pink không nghĩ là mình sẽ làm được, cuộc sống quá nhiều thứ, bao quanh nó chỉ là sự giả tạo, kiếm đâu ra người nó có thể gửi trọn niềm tin, kiếm đâu ra nơi mà ở đó nó có thể là chính mình… Không thể… Lòng nó trống rỗng, chẳng có tí cảm xúc gì , không vui, không buồn, không đau đớn hay nuối tiếc gì cả, mắt nó nhìn trân trân đi đâu đó, không chính xác nhắm vào vật gì, và không chớp mắt… nó ở đó – vô hồn ?!?

                                    Trời tối rồi trời lại sáng


Thứ 2 tuần sau…

9h…

Pink đối diện Blue… mất một khỏang thời gian để Pink có thể ngồi xuống gần Blue và hai đứa tiếp tục im lặng… Việc Orange nhờ hóa ra là thế này đây, nhưng nó vẫn không hiểu thực sự mục đích của Orange là gì…

Nó nhắm mắt lại và ráng dò lại trang nhật kí hôm qua, tất cả mở ra trước mắt nó như một cuốn sách mà khi nó đọc trang này thì trang sau, sau nữa đều đã được Orange viết cả rồi…

- Tớ thích cậu… - Pink nói và quay lại tìm ánh mắt Blue, mắt Blue thoáng lộ sự ngạc nhiên rồi lại nhìn vô định đâu đó…

Im lặng. Pink đã thực hiện lời “giáo huấn” của Orange, lời nói thoát ra khỏi miệng nó nhẹ như sự vô tình, sự vô tình có chủ đích và cố gắng… Giờ nó thấy nhẹ hẳn. Nó không mong gì ở một kết thúc có hậu, đơn giản vì nó thấy nói ra thì nó sẽ cảm thấy đang “sống” mà thôi…Pink đứng dậy và tính dợm bước đi.

- Hết tháng này tớ bay sang Đức rồi Pink ạ…

Pink quay lại, Blue gọi tên nó thật dịu dàng nhưng sao lại khiến nó giật mình và sửng sốt đến sức…

- Cậu biết hết à ?!?
- Orange có kể tớ nghe, chỉ có điều tớ không hiểu ý cậu ấy muốn gì khi yêu cầu tớ ra đây thôi. Giờ thì tớ đã hiểu. Lúc cậu mới ra đây tớ nghĩ cậu là Orange, nhưng ngay khi nhìn vào mắt cậu thì tớ đã biết cậu là Pink rồi.

- Vậy còn việc cậu nói cậu sang Đức ?!?

-  Ba mẹ tớ bên ấy và họ muốn đón tớ qua học luôn chứ không phải đợi thi tốt nghiệp xong như tớ dự kiến… Bên ấy tớ đựơc chu cấp và điều kiện học tốt hơn nhưng tớ lại cần nhiều hơn như thế, thứ mà bên ấy tớ không thể có hay mua được nên tớ về Việt Nam sống với bà. Ngọai tớ cũng già rồi nhưng bên ngoại tớ thấy ấm áp hơn nhiều… - Blue nhìn Pink

-  Chỉ còn mấy ngày nữa là tớ bay rồi, Orange cũng chưa biết điều ấy đâu, dạo này tớ không thấy cậu ấy …Về chuyện cậu vừa nói, tớ cũng không chắc chắn về những cảm xúc bây giờ của mình vì nó bị tác động bởi nhiều yếu tố quá nên tớ chỉ có thể nói là tớ đi rồi tớ chắc chắn sẽ về thôi, và lần tới về tớ sẽ cho cậu câu trả lời nhé, cô bạn ngốc xít…

Blue đứng lên, đặt hai tay lên vai Pink và cúi xuống đặt lên trán cô bé một nụ hôn – nụ hôn của sự kính trọng và hi vọng…

Chiều buông xuống, ánh nắng vẫn gắt đến khó chịu, Blue đi rồi, chỉ có nước mắt Pink là mãi rơi thôi…

Pink đã từng hỏi nếu cuộc sống không có Orange thì sẽ thế nào… và giờ nó biết câu trả lời rồi…Nó không để mất Orange mãi đâu, vì một tình yêu thóang qua mà mất Orange ư, không sai khi Blue gọi nó là ngốc xít…

“…All I know is I'm lost without you I'm not gonna lie, how am I going to be strong without you I need you by my side….”

Orange choàng tỉnh, nó chớp chớp mắt nhìn không gian xung quanh mình, một giấc ngủ dài mà không ngờ nó còn thức dậy được… Việc đầu tiên nó làm là đọc nhật kí Pink viết trong suốt hơn 1 tuần qua, vui vì câu chuyện cổ tích nó viết nên ít nhất cũng kết thúc tàm tạm… Chỉ có điều nó không ngờ Blue chuẩn bị bay đi thôi… Đi mà tính không chào hỏi ai à, hư thật, mai cậu ta sẽ biết tay tớ…

Trời tối rồi trời lại sáng
bài học tình yêu: Kì cuối: I found U, myself
Kì cuối: I found U, myself

 

8h…

-        Tính vù mà không từ biệt ai à…

Orange nhảy vào bất ngờ làm Blue không kịp chặn cú cướp bóng của Orange.

- Thì giờ khai báo đây, ai dám giấu cậu cái gì… mà tính phút chót mới khai thôi, cho nó tăng phần lâm li bi đát… tưởng biết thì cậu ôm tớ khóc thút thít, ai dè… Sao Pink nữ tính là thế còn cậu lại như một tên boy vậy hả…

- Thế tớ mới là Orange - Orange buông bóng ra nhảy lên lưng Blue, đấm cho cậu ấy mấy phát - mà ý cậu là tớ dữ như quỷ còn Pink thì hiền như thiên thần chứ gì, này thì chết đi, chết đi…

Blue la í ới, hai đứa giỡn nhau rộn một khúc sân, mãi đến khi chú bảo vệ ra “hốt’ thì hai đứa mới le lưỡi thôi giỡn.

- Ngày kia đi rồi á… sang đó nhớ ăn no chóng béo nhá, luôn nhớ về bên này và lần tới về mà không mang quà cho tớ thì đừng có đặt chân xuống sân bay đấy, không là tớ cưa chân cậu…

- Ờ, nhớ rồi… giờ đi ăn chè đi, coi như chầu tiễn biệt vậy.

Tiễn gì mà cỗ ít thế…Hứ, không thèm..

Blue bá cổ Orange lôi đi, không cho con bé chống cự một cái, bóng hai đứa nó như hai đứa nhóc in trên sân trường, nhỏ dần… chỉ có tiếng cười là cứ giòn tan vang lên mãi…

Trời tối rồi trời lại sáng

5 năm sau…

10h…

Đàn em mà Orange chịu trách nhiệm “dạy dỗ” đã chuồn hết rồi, chỉ còn nó với quả bóng, nó buồn tình đập vài phát…

Ra trường cũng được 5 năm rồi nhưng cứ chủ nhật là Orange lại về trường làm “huấn luyện viên phụ” cho thầy thể dục, dường như bóng rổ là phần thiết yếu trong cuộc sống của nó ấy…Pink cũng bảo việc nó chơi bóng rổ sẽ giúp Pink giữ dáng tốt hơn và đặt tiêu chuẩn cho nó cao thêm 2 cm nữa trong năm nay, đúng là Pink, ngàn năm một thuở vẫn thế…

- Đập bóng mà từ ngoài cổng đã nghe thấy tiếng, chỉ tổ đau tay mà không đựơc gì thôi…

Orange quay lại, tròn xoe mắt nhìn kẻ vừa khiêu khích kia,ngẩn tò te tới 10s trước khi mỉm cười và nói:

- Tớ và cậu, mười điểm thắng, ai thua dẫn đi ăn chè nhá, mới kiếm được quán chè mới ngon lắm đấy…

14h…

Pink khó chịu vì bị đánh thức giấc ngủ nửa chừng bởi tiếng chuông cửa…vừa dụi mắt ra mở cửa nó vừa rủa cái tên lựa giờ hòang đạo mà đến lúc này…. nhưng sự khó chịu, uể ỏai ấy biến mất ngay khi trước mặt nó là Blue… Blue đứng đó,nhìn nó cười thật nhẹ:

- Câu hỏi 5 năm trước, tớ về trả nợ cho cậu đây…

Cậu ấy cúi xuống hôn lên trán Pink – nụ hôn vẫn như ngày nào, chỉ có điều biết đâu ý nghĩa nó đã khác đi ấy nhỉ… ai mà biết nào…

                                    Trời tối rồi trời lại sáng…

 

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Kỳ 2 - Tôi muốn cậu biến mất

 Câu truyện tình yêu: Kỳ 2 - Tôi muốn cậu biến mất

Pink chẳng thấy có gì ngạc nhiên với bông hồng trong hộc bàn cả…nó để sang một bên và chẳng buồn để ý ngó thêm một lần nữa, dù gì thì nó cũng mang tiếng “phũ phàng” lâu rồi…

6h45…
Pink chẳng thấy có gì ngạc nhiên với bông hồng trong hộc bàn cả…nó để sang một bên và chẳng buồn để ý ngó thêm một lần nữa, dù gì thì nó cũng mang tiếng “phũ phàng” lâu rồi… Nó chỉ thấy bực vì dù đã nói rõ tình cảm của mình rồi mà người ta vẫn cứ lẽo đẽo theo nó thôi, thật là tù túng và khó chịu, cái cảm giác như bị canh chừng và không tự nhiên… làm vậy chỉ khiến nó càng phũ phàng hơn thôi… Đúng là ngốc…
9h30…
Pink tròn mắt nhìn Blue làm thí nghiệm… càng nhìn nó lại càng như cuốn hút hơn vào Blue, nó phải cố gắng lắm để có thể tập trung vào bản báo cáo thực hành mà nó chịu trách nhiệm viết…Orange khuyên nó nên nói hết những cảm xúc của mình, đôi lúc Pink cũng muốn nghe lời Orange lắm chứ, nhưng thiết nghĩ nó không thích người ta theo nó thì vì sao nó lại theo Blue, biết đâu Blue cũng khó chịu với nó luôn thì sao…Vậy là nó chấp nhận cái hòan cảnh dậm chân tại chỗ này…Với Pink, mỗi sáng ngó sang dãy kia và thấy Blue ngồi đó, vậy là đủ rồi…
                                    Trời tối rồi trời lại sáng…
8h….
Chủ nhật mà Orange vẫn vô trường, một mặt nó giúp cô làm sổ chủ nhiệm, mặt khác nó cũng “có tụ” ở sân thể thao… Ráng làm xong vài trang nữa là nó có thể ti ta ti tơn vờn bóng được rồi… Nó giở tới trang về Blue…Hình Blue ở đầu trang nhìn cứ là lạ thế nào ấy khiến nó tức cười (đứa nào chụp hình thẻ mà mặt lại không “biến dạng” đi cơ chứ) …  Ba mẹ Blue xem chừng đều ở nước ngòai cả, thấy cậu ấy ghi người đỡ đầu là bà ngọai… chậc, coi bộ cậu ấy cũng thuộc hàng “con ông cháu cha” đây, ba mẹ đều là giám đốc cả mà… Vậy sao Blue không ở bên ấy sống và học với ba mẹ luôn nhỉ ?!? Bao nhiêu người muốn vù đi du học thì cậu ấy lại mò mẫm về trở về Việt Nam, đúng là con người kì lạ; từ trên xuống dưới, từ trong ra ngòai cái gì cũng gây cho người ta cái cảm giác khó hiểu…
9h…
Thế đấy… “vài trang” cũng kéo của nó mất 1h đồng hồ vì Bí còn lo đại hội chi Đòan mà pác-xê luôn sổ thi đua nhờ nó lo giúp … vừa giải quyết xong đống sổ sách là nó phi thân ra sân thể thao luôn, ấy vậy mà chẳng còn ma nào cả, buồn chết đi mất… Nó đập bóng một mình, nhưng hôm nay dù nó có canh cách mấy thì vẫn chưa vô rổ được trái nào cả, nó cảm thấy thật uể ỏai và chán nản…
_Đi bóng vậy thì không vô rổ được đâu… đập bóng mà từ ngòai cổng trường đã nghe thấy tiếng thì chỉ tổ đau tay mà chẳng được gì thôi…
Orange quay lại nhìn chủ nhân của cách nói khiêu khích đó… Blue chẳng lộ vẻ bối rối gì khi bị Orange liếc một cái lạnh thấu người.Orange thấy cậu ấy khẽ cười nhạt, gặp Pink thì chắc đã ngất luôn rồi… Tiếc là Orange không phải Pink, nó xãng giọng:
_Cậu và tớ, ai mười điểm trứơc thắng, người thắng được yêu cầu bất kì thứ gì, OK?
_Nếu cậu muốn…- Blue từ tốn đáp lại, bỏ balo xuống trước khi ra sân nhận lời thách đấu của Orange…
10h…
Rõ ràng Blue cũng không dễ hạ… Orange biết điều đó nhưng tính kiêu ngạo buộc nó xù lông nhím lên khi nghe cậu ấy nhận xét về cách chơi của mình… Giờ Orange thấy kiệt sức quá, tay chân nó bắt đầu chệch chọang , thiếu điều nó nhìn một cái rổ thành hai, ba cái mà thôi…Tỉ số đang thì sít sao, nhưng nó không biết nó chịu được tới bao giờ nữa… Việc đi bóng chệch đã báo cho nó biết điều đó… 1 quả nữa thôi, nó có bóng và nó cố ném, một trái gần rổ… Xong, “I’m winner, I’m winner. Oh yeah, oh yeah…” Orange vừa nhún vừa nhảy vừa ca cái điệu nhạc chẳng giống ai đó… Blue đứng giữa sân, chỉ biết nhìn nó lắc đầu…
_Nhớ đấy, cậu nợ tớ 1 yêu cầu đấy… Giờ tớ phải về đây…
Orange vừa chạy lùi vừa ngóai cổ lại nói trước khi vấp hòn đá mém té, túm lấy cái cây giữ lại thăng bằng và ù té chạy ra bãi lấy xe về…
22h….
Pink vừa đọc hết nhật kí về ngày hôm nay của Orange… giọng Orange thật hào hứng, vui vẻ khi kể về chuyện đó, về Blue… Pink thóang buồn, tự nhiên nó cảm thấy ghen tức và bực dọc thế nào ấy… Orange có thể vui đùa với Blue, còn nó thì không… Orange biết thông tin về Blue nhiều hơn cả Pink, trong khi Pink cố công tìm hiểu thì ngày sinh của Blue cũng không biết… khó chịu thật… Nếu như sáng nay là Pink, nếu như người Blue cười không phải là Orange mà là Pink thì Pink đâu có cảm giác như bây giờ.. Lần đầu, Pink cảm thấy mình ích kỉ với Orange và muốn giữ những điều về Blue cho riêng mình… Ước gì Pink chỉ có một mình nhỉ, có khi như vậy thì tốt hơn chăng…dù gị thì đó cũng là một suy nghĩ thóang qua thôi…
                                    Trời tối rồi trời lại sáng
Orange vẫn viết diary đều đều, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất… Đáp lại đó lại là thái độ hờ hững và khỏang cách dần nới ra của Pink… Giờ cứ chủ nhật là Orange và Blue lại chơi bóng cùng nhau, đôi lúc gặp Pink, Blue nói về những chuyện mà Pink nghĩ chỉ mình Orange mới hiểu… Càng lúc Pink càng trở nên khó chịu và khắt khe hơn, cả với Orange, cả với Blue nữa… Blue không hiểu đã đành, Orange không hiểu cũng chấp nhận được đi, nhưng vì sao chính Pink cũng không hiểu sự thay đổi này nốt…Giọt nước tràn li, đến một ngày sự kìm chế không còn chịu nổi nữa, người ta sẽ trở về chính con người thật của con người mình…
20h…
TÔI MUỐN CẬU BIẾN MẤT
Orange loạng chọang và thật khó khăn để mò mẫm tìm giường ngồi xuống… Vết son môi đỏ in đậm trên gương như cứa nát tim Orange… Đã từ lâu, hai người luôn như hình với bóng, vậy mà giờ… Orange hiểu Pink là người nhạy cảm và yếu đuối, sự vô tư đến vô tâm của Orange đã khiến Pink đau đớn và chịu đựng bấy lâu, Orange biết nhưng lại làm ngơ và không mấy chú ý… Vậy là mai có thể là ngày cuối Orange được đi học, được cảm nhận cuộc sống này trước khi ngủ vùi … Cứ cho mà Orange hèn nhát, nhu nhược hay gì gì đó đi, nhưng Orange vẫn biết mình chỉ là một nhân cách của Pink và Orange không cố gắng để chống cự lại điều đó hay có ý định biến thân xác này thành của mình… đơn giản thế thôi… Lần đầu Orange khóc và nó thấy nó khóc thật nhiều… nó cứ khóc cho tới khi mê man lúc nào không biết…
                                    Trời tối rồi trời lại sáng….   
11h…

Orange gặp riêng Blue… dù gì hai đứa cũng chơi với nhau gần một học kì rồi, hết hôm nay Orange lại biến mất nữa… nó muốn nói chuyện với Blue, coi như “trăn trối” lần cuối vậy…
Orange nói nhiều, nhiều lắm… Hai đứa không đập bóng nữa mà Blue chỉ ngồi nghe Orange nói thôi…. Orange nói về mình, về Pink, về bí mật của hai đứa… Orange giải thích sự khác biệt mà Blue đã nhận thấy mấy tháng qua nhưng Orange không nói là ngày mai nó sẽ ngủ vùi… Nó giải thích hăng say, lâu lâu hưởng ứng một tiếng “à, ờ, ra là thế” của Blue nhưng cặp mắt Blue thì cứ nheo lại ra chiều đang tiếp thu một thứ gì đó phức tạp và khó hiểu cỡ triết hay logic học vậy…
_Cậu còn nợ tớ một yêu cầu, nhớ không…?!?
_Nhớ dai thật chứ, tính yêu sách gì đây. – Câu chuyện đổi hướng đột ngột khiến Blue đề phòng…
Orange phì cười, đấm vào vai Blue cảnh cáo…
_Có yêu sách thì cậu yêu sách á… có nợ thì tớ đòi, vậy thôi… Thứ 2 tuần sau, khu B, gần hồ bơi, 9h… nhớ chưa… không ra là tớ không bao giờ gặp lại cậu nữa đâu…
_Uh…
Hai đứa im lặng… Orange quay sang nhìn Blue, cậu ấy đang nhìn về hướng xa xăm nào, cặp mắt vẫn buồn và tự nhiên thật lạnh… Orange muốn sẽ giữ mãi hình ảnh buổi chiều này đây- 1 kí ức đẹp – của một mình Orange -…” dù cậu ra thì tớ cũng không  gặp lại cậu nữa đâu, đồ ngốc”…

(Tình yêu) Mẩu giấy gấp 4

 Câu truyện tình yêu: Mẩu giấy gấp 4

Đôi khi, thật phức tạp khi một cô gái dễ thương có một đứa em ruột dễ thương và một cô bạn thân cũng dễ thương nốt.

Đôi khi, thật phức tạp khi một cô gái dễ thương có một đứa em ruột dễ thương và một cô bạn thân cũng dễ thương nốt. 
Ngọc đã ngắm trộm Lâm ngay từ ngày đầu tiên khối lớp 10 gặp mặt đầu năm học, và vô tình đến hữu ý, 2 đứa được xếp chung vào 10a8, nơi Ngọc kết BFF với Linh "tinh tinh". Lâm học giỏi vừa vừa, chiến thể thao vừa vừa, mê game vừa vừa, hanhdsome cũng vừa vừa nhưng vui tính và cao vô đối. Thì đấy, bạn í rất thế này mà cũng rất thế kia, và Ngọc thì thích cả kiểu “thế này” và kiểu “thế kia” cộp mác bạn í. 
Nhưng đã gần nửa năm học trôi qua mà Ngọc xinh vẫn chưa bao giờ nghĩ  đến việc sẽ hiện thực hóa+cụ thể hóa thứ tình cảm đang ém quân trong lòng. Ừ thì ngày nào Lâm cũng cười chào Ngọc rõ tươi, ừ thì Lâm luôn bắt chuyện và hỏi han Ngọc mọi thứ. Ừ thì Lâm luôn giúp đỡ mỗi khi Ngọc gặp khó khăn, ừ thì mọi việc rất khả quan nếu như không phải đối với ai Lâm cũng giống thế ( >< ). Vậy nên, Ngọc không thể dò ra bất cứ tín hiệu khả nghi nào dành riêng cho nó từ Lâm, và chắc mẩm cậu bạn ko hề có tình cảm ẩn ý với nó. 
Đối với một đứa con gái trên-mức-xinh và có lòng tự tôn chất ngất như Ngọc, bày-tỏ-trước là một định nghĩa không được phép nằm trong từ điển. Thậm chí nó còn nghiêm khắc ngăn cấm bản thân thổ lộ “mối tình” trong lòng với BFF Linh tinh tinh. Tất cả chỉ là nó biết nó thích Lâm, và im lặng. 
Chuyện chẳng có j phải ồn ào nếu như không có một ngày, Ngọc thấy Linh và Lâm đánh lẻ vào quán trà  sữa, cười nói tưng bừng. Theo kinh nghiệm quan sát suốt nửa năm của Ngọc, Lâm chưa bao giờ “đi hai” như thế,vì lúc nào cậu bạn cũng ríu rít với cả đám bạn cơ. 
Vòng chắn an toàn  “Lâm không là của ai” mà Ngọc tự xây lên báo động lần 1. Nó nóng mặt nhưng lòng nguội ngắt. Sẽ thế nào nếu ngày mai Linh tinh tinh đâm sầm vào nó, thong báo với bộ mặt rạng rỡ : “Mày ơi, tao với Lâm…” hay Linh tung tăng ngồi sau xe Lâm trong khi nó kè kè đạp theo như người thừa mỗi lần tan học ? Nó thở dài. Dễ có chuyện đó lắm chứ, thì ngay từ đầu, đã bảo Ngọc có cô bạn thân dễ thương là Linh mà. Vẻ ngoài đáng yêu của LInh, đôi lúc, Ngọc còn thích mê tơi, huống gì….Tự dưng Ngọc thấy đầu óc trống rỗng, thả mấy cục đá vào ly nước, nốc cạn một hơi. Lạnh tanh, nó mò vào phòng, trùm chăn rên hừ hừ. 
7h tối cùng ngày, vòng chắn an toàn báo động lần 2 khi Ngọc vô tình thấy tin nhắn mới trong mobile Nhi, em Ngọc, từ Lâm a8. Ngọc tò mò xem nội dung tin nhắn: “Nhi đang làm gì đó em ?”. Đoàng, như có một phát súng nhắm thẳng vào thái dương Ngọc. Nó bàng hoàng.. Nhi bé hơn Ngọc 1 tuổi, nhưng đi học sớm cùng chị và nổi tiếng khắp khối 10 vì là hoa khôi của 10a7, ngay sát lớp Ngọc. Chẳng lẽ , Lâm lại đang “gà bông” Nhi ? Cơ mà lúc sáng thấy Lâm với Linh ? Chẳng lẽ Lâm với cả 2 người, chẳng lẽ ?...Sao lại không ? ><
Không thể bỏ mặc cái sự lẩn quẩn bùng nhùng pha chút tức giận và thê thảm đang cuộn lên dồn dập, Ngọc phóng ào đến PC, định bụng hỏi cho ra nhẽ. Cái Nhi đã đi học thêm ca tối, giờ này chắc chắn Linh đang online nghe BBC. “Mình phải có trách nhiệm giải thoát 2 tình iu của mình khỏi tay tên Lâm kia”. Không dưng, Lâm nhanh chóng bị dán mác “sở khanh”. Và ngay lúc Ngọc vừa sign in, tên “sở khanh” đã nhào tới, mở màn cho cao trào cuối cùng của một “bi-kịch” :
- Ngọc Xinh !
- Hả? – Ngọc trả lời cộc lốc trong khi liếc qua Y!list tìm Linh, nhưng nick Linh không sáng
  • Cậu giúp tớ kết bạn với Linh nhé, Linh là bạn thân của cậu nên có gì… - Lâm tiếp
  • Trời ơi , thôi đi ! Ngọc gần như thét lên.
Với tay tắt công tắc  điện nguồn, nó lao nhanh về giường, trùm chăn. Lâm-Linh-Nhi ư? Nó khóc!
Thế là quá  đủ cho một ngày . 
Sáng hôm sau, Ngọc mang bộ mặt đờ đẫn, đạp xe tốc độ con rùa đến trường. Trông thấy Lâm ở nhà xe, nó nhanh chóng rẽ lối, tránh mặt. Nụ cười thường trực của Lâm, cái nụ cười khiến ngày nào nó cũng ước bình minh đển sớm để nó nhanh chóng được thấy, giờ đây trở nên vô nghĩa và tàn nhẫn. Mục đích của nó là tìm ngay cho được cái Linh để lôi xuống canteen nói chuyện đại sự. 
bài học tình yêu: (Tình yêu) Mẩu giấy gấp 4
(Tình yêu) Mẩu giấy gấp 4

  • Hờ hờ  - Giọng Linh đột ngột vang lên phía sau làm Ngọc giật mình. Linh tinh tinh hôm nay trông hớn hở xa ngày thường, má hồng môi hồng, vẻ xinh xắn đang ghen tỵ. Trong lúc Ngọc bối rối sắp xếp ý nghĩ trong đầu, cái Linh chụp cổ Ngọc lôi xềnh xệch ra canteen, nơi Nhi đã gọi sẵn 3 phần ăn sáng.
  • Nhận đi  – Nhi mở màn
  • Bà thích Lâm – Linh tiếp lời
Ngọc trố mắt nhìn 2 đứa. Linh với Nhi cũng hăm hở nhìn Ngọc chòng chọc như muốn ghi hình lại tất cả biểu hiện hoang mang nhất của kẻ tội đồ bị bắt quả tang. Ngọc ngạc nhiên cực độ : 
  • Chuyện….chuyện  …gì ?
Từ vị trí  của người chủ tọa nắm giữ “thông tin mật”, từ vị trí của người ngoài cuộc sắp sửa hé lộ xì-căng-đan tình ái tay 3 với 2 “nạn nhân” Linh và NHi bé bỏng, những lời lẽ răn đe + cảnh báo đanh thép về Lâm mà Ngọc soạn sẵn đêm qua bị ngăn chặn bởi dòng thác ngôn từ đầy tính buộc tội :
(Linh) – Bà trông thấy tôi với Lâm đi uống nước riêng và về  nhà…
(Nhi) - Ủ rũ và đau thương. Chưa bao giờ thấy chị í ăn ít cơm như thế chị Linh ạ, hehe. Sau khi vô tình đọc được tin nhắn của anh Lâm mà em cố ý để lại, chị đã…
(Linh) – Online khẩn cấp để tìm tôi tra khảo. Tôi thấy bà, nhưng tôi ẩn, nhường Lâm chat với bà theo kịch bản đã thỏa thuận. Tưởng Lâm muốn bà làm mối tôi với ông í, bà shock…
(Nhi) – Chôn mình trong bóng đêm, đinh ninh anh Lâm đang cua cả em và  chị Linh, hohoohoo. Kể ra chị cũng yếu  đuối và cả nghi thật đấy, nhưng mà  nhờ thế, chị em ta mới thành công, chị Linh nhỉ ? ^^
(Linh) - Ừ, bà có thích Lâm, bà mới ghen, mới tức, mới khóc, đúng không ?
(Nhi) – Chuẩn !
(Linh) – Phí công thật, sao có thể ngăn người ta bày tỏ tình cảm yêu quý với 2 thiên thần chúng tôi chứ, he he. ĐỒ tự kỉ, sao bà có thể giấu diếm chuyện bà thích Lâm khi mà kè kè bên bà là một con người có con mắt thấu khắp ngàn cõi và tài năng đọc thấu tâm can con người như tôi nhỉ
(Nhi) – Với lại  ở cùng nhà với 1 đứa giỏi hóng chuyện thâm cung bí sử như em nữa chứ 
Tung hứng trôi chảy. Linh với Nhi đập tay giao hữu cái Bốp rõ to, quay lại nhìn Ngọc lắp bắp:
-Thế …ra…là..
- Ê Ê ế,  đừng có tỏ ra vui mừng một cách ngớ ngẩn như thế. Bà cũng hiểu là ai đã nhờ chúng tôi quân sư cho chiến lược lần này chứ hả?
- Từ hôm qua giờ não tôi chưa có mất tí chất xám nào đâu- Bị kích đểu, Ngọc lấy giọng sắc lạnh đặc trưng.
- Rất tốt. Thế là  2 họ đã toại nguyện, mission finished. Kể ra, bạn Lâm nhà mình cũng nhát quá cơ, cái Ngọc nó dễ dụ thế mà không dám khai thẳng ra, cứ vòng vo, úp mở,bla blab la..
- Hihi, em cũng thấy thế, làm chị em mình hôm qua giờ tốn bao nhiu nơron với calo…blab la bla.. 
Linh và Nhi hăng say nói bất tận. Ngọc lặng im, tận hưởng niềm vui ngọt ngào đang dâng lên trong tim. Thì ra tất cả chỉ là một phép thử, từ Lâm, cậu bạn cũng đã “nhìn trộm” nó từ lâu . Dám chắc má nó nóng ran, ửng hồng rạng rỡ. 
Tình cảm tuổi teen, dễ  khủng bố tinh thần về cực đỉnh đen tối, nhưng cũng dễ nhanh chóng phiêu lên thiên đường đẹp đẽ đến vô cùng 
Như một sáng hửng nắng, cô bé 16 nhận được mẩu giấy gấp 4 từ cậu bé 16: Tớ thích cậu, Ngọc xinh! 
Ôi cái cuộc đời này !! :D
 

(Tình yêu) Người yêu em thật lòng

Câu truyện tình yêu: Người yêu em thật lòng

Nhấn chuột, post cái note đầy mùi trách móc lên FB, Di đắc ý nghĩ Tuân sẽ phải cảm thấy hối hận về những điều anh ấy đã làm cho người yêu của mình. Chạy đến và xin lỗi mình...

Note... ngày ….tháng….năm
"Người yêu em thật. Ngày nào cũng nhắn tin cho em bất kể sáng hay chiều, nói với em những lời yêu thương ngọt ngào nhất. Rằng cuộc sống không có em, sẽ vô nghĩa đến như thế nào…
Người yêu hiện tại của em. Cũng nhắn tin cho em mỗi ngày. Nhưng những câu hỏi của anh ấy chỉ là em đang làm gì? Em đã ăn cơm chưa?…Ít khi, à, ko phải ít khi đâu, mà chẳng bao giờ nói một câu nói ngọt ngào, đại loại như " anh nhớ em" . Dù em có nhắc khéo hay chờ mong mòn mỏi, anh ấy cũng không bao giờ làm như thế.
Người yêu em thật. Luôn luôn hứa sẽ cùng em trên những con đường dài. Sẽ xây đắp hạnh phúc với em và không yêu ai khác ngoài em. Dù trời có đổ xuống, anh ấy cũng không bao giờ buông tay em…
Người yêu hiện tại của emNgày Valentine đang ngồi bên em, anh ấy nói nếu năm sau chúng ta không còn ở bên nhau như thế này nữa , em không được khóc, không được buồn, hãy mỉm cười nhớ đến những ngày chúng mình có nhau như một kỉ niệm. Ngay lúc đó em đã muốn khóc thật to, muốn gào lên cho thỏa nỗi ấm ức trong lòng…
Người yêu em thật. Sẽ bón cho em từng thìa cháo lúc em ốm, nếu em có đau đớn thì anh ấy sẽ lo lắng đến phát ốm theo em…Chắc chắn là dù em có ung thư như những diễn viên chính trong phim Hàn, thì anh ấy vẫn sẽ ở cạnh em mỗi ngày dài…
Người yêu hiện tại của em. Nhận được tin nhắn thông báo em đang sụt sịt vì hôm qua gặp mưa…Đã mắng em té tát vì cái lý do mà anh ấy tự nghĩ ra: "chắc chắn em lại lười không chịu dừng xe mà mặc áo mưa rồi"…Và khi em còn chưa kịp giải thích thì người yêu hiện tại đã dập máy cái cụp. Em méo xệch vì ốm thì ít mà vì sự phũ phàng của anh thì nhiều…
Người yêu em thật, có lẽ sẽ năn nỉ em đừng rời xa anh ấy. Nếu em có giận dỗi hoặc hứng lên mà nghĩ ra những trò oái oăm để làm khổ anh…
Còn cái người luôn luôn tự nhận là yêu em rất nhiều kia thì sao nhỉ?"
Di nhấn chuột phải. Cái note sặc mùi trách móc, nhưng vẫn rất văn vẻ kiểu blog kia được post lên sau những cái mỉm cười đắc ý của cô
bài học tình yêu: (Tình yêu) Người yêu em thật lòng
(Tình yêu) Người yêu em thật lòng

" Tuân sẽ thế nào? Đọc và hối hận về những điều anh ta đã làm cho mình. Chạy đến và xin lỗi mình. Nhưng mình sẽ bắt anh ta phải trả giá những điều tồi tệ mà anh ta đã gây ra cho mình". Nghĩ đến đó, Di lại càng muốn cười thật to . Hôm nay là tối thứ năm, họ vừa cãi nhau buổi sáng. Một trận cãi nhau kịch liệt và nhiều tổn thương nhất từ trước đến giờ. Di đã xếp hết những món đồ nhỏ xinh mà cô đã từng thích mê mải, tất cả những thứ mà Tuân tặng cho cô vào vali, bắt anh mang về…
Tối thứ sáu, trời khô như tôm rang, nó khiến tâm trạng của Di thêm bứt rứt và khó chịu. Suốt từ sáng cô chờ tin nhắn của Tuân, nhưng không có. Bình thường, họ ít khi giận nhau quá mười hai tiếng đồng hồ. Khi đã yêu nhau một khoảng thời gian khá lâu, thì cái cách làm lành của Tuần thường là nhắn tin. Nhắn đi nhắn lại, có khi đến cái sms thứ n Di mới chịu nguôi cơn giận. Khá quen thuộc với kiểu làm lành đó, hôm nay cô cảm thấy hơi hụt hẫng. Đã hơn một ngày từ lúc cãi vã rồi mà chưa thấy Tuân tỏ thái độ hối hận. Di đi đi lại lại trong phòng, thỉnh thoảng với tay mân mê điện thoại. Lạ thật. Tuân đã từng nói "mỗi khi mở máy tính ra thì điều đầu tiên anh làm là vào FB của em" cơ mà. Anh ta lại là lập trình viên, công việc gắn liền với máy tính, không thể có chuyện không đọc blog của mình sau gần hai tư tiếng như thế này được. Di nằm thượt trên giường và suy luận mông lung…Hay là anh ấy bận nhỉ? Gõ một cái sms hỏi thăm nhưng chẳng hiểu sao cô lại save nó. Không gửi được đâu, Tuân sẽ cười rũ ra mất. Di thở dài ngồi nhìn nick Tuân xám xịt im lìm. Dư âm trận cãi nhau cuối vẫn làm tim Di đau. Cô mở toang cửa nơi ban công và hít đầy phổi cái thứ không khí khô khan như sắp vỡ vụn thành từng mảnh li ti ngoài trời…Hay là anh ấy bận?
***
Tối của ngày tiếp theo... Mọi chuyện cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Tuân vẫn kiên trì không chịu nhắn tin hoặc đến nhà chở Di đi dạo như mọi khi, sau mỗi lần cãi nhau. Đó cũng là chiêu thức "thân quen" Tuân thường sử dụng nếu như cuộc tranh luận trở nên gay gắt quá đáng. Và dù muốn dù không, cô vẫn sẽ thỏa hiệp, cô yêu Tuân rất nhiều, chẳng bao giờ nỡ để anh phải đứng chết trôn hàng giờ liền trước cổng nhà. Bây giờ, Di như sốt lên với cái ý nghĩ Tuân coi thường và không cần cô nữa. Điện thoại hỏi thăm cũng không nốt. Hơi sợ, nhưng cô chẳng thể từ bỏ kiêu hãnh để nhắn tin làm lành với Tuân. Buổi sáng của giờ học Tiếng Anh và cả chiều ngồi làm đề cương ôn thi khiến Di không ngơi được đầu ra mà nghĩ đến Tuân. Nhưng cứ tối về đến nhà, bước chân vào đến phòng, là tấm ảnh chụp chung của hai người đập ngay vào mắt, khiến cô lại hướng suy nghĩ về Tuân. Mệt mỏi. Dắt xe ra khỏi nhà, Di đi loanh quanh vô thức. Những con đường cô và Tuân đã dạo chơi. Hơi lạnh. Những giọt nước từ trên trời hắt xuống mắt cô tạo thành vài vệt lấm tấm ở khóe mi như người đang khóc. Mỗi lúc mưa nặng hạt hơn. Nhưng Di vẫn đi miệt mài, cho đến khi đầu đau buốt…
***
Chủ nhật, mọi việc uể oải suốt từ sáng đến tối. Di nằm dài nhìn điện thoại. Nó sáng đèn báo hiệu có tin nhắn hai lần. Một lần của cô bạn gái rủ sang nhà ăn cơm. Một lần là vinaphone thông báo khuyến mại. Như bình thường là cô đã chạy ngay ra hàng, mua thẻ, nạp tiền và ngồi cười hỉ hả sung sướng rồi đấy, nhưng hôm nay thì khác. Cô lẩm bẩm nguyền rủa cái tin nhắn siêu vô duyên kia. Suy nghĩ rất lâu, Di quyết định mang tất cả thứ mà cô gọi là kiêu hãnh kia cho vào sọt rác, nhắn cho Tuân một tin nhắn làm lành. Chờ hoài, chờ hoài cho đến khi điện thoại rung lên bần bật, Di vồ lấy và thấy đau không thở nổi vì những dòng chữ reply:" Anh không nghĩ rằng mình lại yêu em bằng cái cách mà em không hề thích, cả hai hãy để cho nhau một ít thời gian suy ngẫm lại về tất cả mọi việc nhé"…
"Anh ta nói gì thế nhỉ? Vớ vẩn thật . Anh ta đang cố gửi thông điệp chia tay sao? Chỉ là giận thôi mà. Rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy. Anh ta không thể buông bỏ tình yêu một cách dễ dàng như thế đâu. Không thể nào."
***
Note ngày…tháng…năm…
Có lẽ anh là một người con trai vô tâm nhất trên đời, theo em...Một người con trai luôn luôn giới hạn những tin nhắn dành cho em. Chỉ có thể hỏi em ăn cơm chưa, hôm nay em ăn được nhiều không? Anh cũng giới hạn em bằng việc nói yêu em, nhớ em. Có cần thiết phải nói những câu chữ phù phiếm đó không? Sao em không để một phút giây nào đó, anh ngồi bên em, nhìn vào mắt em, cảm giác ngay lúc đó là anh yêu em, dù không nói lên lời thì em cũng hiểu, chẳng phải tốt hơn là những tin nhắn sao?
Anh cũng không phải người yêu em thật, theo em...Anh không bao giờ nói yêu em mãi mãi, anh không bao giờ hứa sẽ đi cùng em đến hết con đường của chúng ta. Anh chỉ có thể dùng hết tình yêu ngay bây giờ tặng cho em. Cuộc sống không bất biến. Anh không muốn trói buộc em với lời hứa mãi mãi. Và anh cũng không muốn trở thành một người con trai không trách nhiệm. Hãy cứ tin là anh sẽ yêu em bằng hết tình yêu trong anh, hiện tại. Và có thể là mãi mãi, nhưng mà, chỉ có thể mà thôi...
Anh càng không bao giờ là người đàn ông chân thành nhất. Những khi em đau họng, anh không cho em ăn kem, em nói anh cấm đoán mọi sở thích của em. Anh nhắc em uống thuốc, em giấu thuốc xuống gối. Anh biết làm sao nhỉ? Mỗi lần em ốm, trông em như một con mèo ướt, anh xót xa, nhưng anh không thể thỏa hiệp với những trò đùa của em.
Anh cũng sẽ ko năn nỉ mong em nghĩ lại về tình yêu này, để tha thứ lần cãi nhau gần nhất của chúng ta, tất cả mọi việc do em quyết định, anh tôn trọng. Có thể anh là người không yêu em chân thành, như em vẫn nghĩ. Và nếu điều đó với em là đúng, thì em có thể nói với anh rằng, em sẽ đi tìm một người yêu em thật như cái cách mà em vẫn muốn. Không phải anh...
Người yêu em không thật...
***
- Em xin lỗi...- Di nấc không thành lời trong điện thoại. Nghe trái tim như muốn vỡ tan trong lồng ngực
- Về việc gì thế?
- Vì có lẽ em đã cho mình cái quyền đè nén cảm xúc của anh. Vì có lẽ em đã quá ngốc nghếch khi viết entry kia, khiến anh tổn thương...
- Em đã để lại mọi thứ về chỗ cũ chưa? Trong chiếc vali mà em đã sắp xếp và muốn anh mang về ấy...
- Chưa, em vẫn chưa kịp làm, nhưng bây giờ em sẽ sắp lại như cũ...
- Tấm thiệp mà anh đã tặng em nhân kỉ niệm một năm yêu nhau, em còn nhớ chứ? Em có nhìn thấy giữa hai khe hở của mảnh bìa ghép đó là một mẩu giấy không? Mẩu giấy ở rất sâu giữa hai lớp thiệp. Anh đã cố gắng giấu thật kĩ để chờ ngày hôm nay. Hãy lấy mẩu giấy đó ra và đọc nhé. Đó là tất cả những gì anh muốn nói với em...
Di loay hoay đào bới tất cả đồ đạc trong chiếc vali ngổn ngang những thứ đồ nhỏ xíu, nhưng không khó để tìm ra tấm thiệp trắng được trang trí bởi những nụ hoa vàng li ti. Mảnh giấy bé xíu giấu quá kĩ, đến nỗi không thể nhận ra. Bao lâu nay cô đã không nhận ra là tấm thiệp quen thuộc được giấu một mảnh giấy ở trong. Cô háo hức mở nó, và bật cười...
- Em thấy những dòng chữ đó rồi. Anh biết không? Em đang nghĩ: có thể anh không yêu em như cái cách mà em muốn, nhưng anh luôn hiểu em bằng cái cách mà đến chính bản thân em cũng bất ngờ. Nhưng đó chỉ là những dòng chữ mà thôi. Anh nhắc lại với em đi, chưa bao giờ em muốn nghe điều đó như bây giờ...
- Em... đã ăn cơm chưa?
- Không ! Điều ghi trong mẩu giấy cơ mà
- Anh nhớ em...Thật sự rất nhớ em...Di à, có một người hiện giờ đang rất hạnh phúc, và yêu em nhiều hơn cả những gì em nghĩ đấy, biết không?


Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Mở rộng tầm nhìn

Bài học cuộc sống: Có lẽ lần sau, tôi sẽ học tập nhìn mọi việc theo cách của cháu gái tôi, và mở rộng tầm mắt hơn nữa.

Tôi cùng đứa cháu gái sáu tuổi của mình - Caitlynd, quyết định ghé vào cửa hàng Tim Horton để mua một vài chiếc bánh việt quất. Ngay khi chúng tôi chuẩn bị bước ra, thì có một cậu thiếu niên bước vào.

Chàng trai này có một nửa đầu hoàn toàn cạo trọc, phía bên kia thì chỉ có một chỏm tóc màu xanh da trời. Một bên lỗ mũi cậu ta có đeo một chiếc khuyên được móc với chiếc khuyên khác trên tai bởi một sợi dây xích chạy vắt qua nửa khuôn mặt. Một tay cậu ta ôm chiếc ván trượt, tay còn lại cặp dưới nách một quả bóng rổ.

Con bé Caitlynd đang chạy lon ton phía trước tôi, dừng lại ngay lập tức khi nhìn thấy cậu thiếu niên đó. Có lẽ con bé quá sợ hãi đến mức không dám bước tiếp.
Nhưng tôi đã nhầm.
Đứa cháu gái thiên thần của tôi gần như ngay lập tức bước lên thật nhanh, cố gắng mở cánh cửa nặng nề ra rộng hết mức có thể. Và giờ thì đến lượt tôi đứng đối diện ngay trước mặt cậu thiếu niên ấy. Tôi bước sang một bên để cậu có thể đi ngang qua. Cậu ấy cười với tôi thật dịu dàng: “Xin cảm ơn bà rất nhiều!”.
bài học cuộc sống Mở rộng tầm nhìn
Mở rộng tầm nhìn 
 
Trên đường đi tới bãi gửi xe, tôi khen Catilynd về hành động mở cửa cho cậu thiếu niên của con bé. Con bé có vẻ như không bị ảnh hưởng nhiều bởi vẻ bên ngoài của cậu ta, nhưng tôi vẫn muốn chắc chắn hơn về mọi việc. Nếu cần, tôi đã sẵn sàng nói chuyện với Catilynd về bài học đầu tiên dành cho sự tự do thể hiện bản thân. Tôi muốn con bé biết rằng mọi người đều có quyền làm cho mình khác biệt.

Thế nhưng, hóa ra người cần phải được “dạy dỗ và nói chuyện” lại chính là tôi. 
Catilynd kể với tôi rằng, điều duy nhất mà con bé nhận thấy ở chàng trai đó là việc cả hai tay cậu ấy đều đang cầm các đồ vật. “Có lẽ sẽ rất khó khăn nếu anh ấy phải tự mở cửa.”- con bé líu lo.

Những gì tôi nhìn thấy chỉ là mái đầu cạo trọc một nửa, khuyên mũi nối với khuyên tai bởi dây xích. Cháu gái tôi nhìn thấy một người đang bận cả hai tay trong khi cánh cửa nặng nề lại đang khép kín.

Có lẽ lần sau, tôi sẽ học tập nhìn mọi việc theo cách của cháu gái tôi, và mở rộng tầm mắt hơn nữa.
 
 

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Dũng cảm để bắt đầu lại cuộc sống


Phải học hành gấp đôi người khác, nhưng chỉ đủ để qua kỳ thi và đuổi kịp bạn cùng lớp, điều này làm tôi thấy đuối dần. “Mình đang làm gì ở đây?” – “Mình kém cỏi đến thế sao?” - “Mình phải làm thế nào để vượt lên?”

Le courage de recommencer…

Có lẽ với rất nhiều người, “du học” giống như một tấm giấy “thông hành” tới cánh cửa của thành công. Nhưng “du học sinh”, được coi như những “sản phẩm ưu tú”, kết quả của một quá trình đào tạo tại những quốc gia có nền giáo dục vô cùng phát triển, sẽ là những người giành được thành công mà không nhiều người dám mơ ước…

Thế nhưng, không phải chuyến du học nào cũng thành công như vậy. Có rất nhiều những bạn trẻ đã phải dừng lại trên con đường tìm kiếm thành công nơi đất khách. Mà tôi, là một người như vậy…

Những giấc mơ đẹp đẽ

Theo học cấp III tại trường chuyên, chị gái lại đang học tại Pháp, những áp lực từ kỳ thi đại học là một điều gì đó quá xa vời với tôi. Trong khi tất cả các bạn cùng lớp đều đang chăm chỉ ôn thi đại học, những việc tôi cần làm là chuẩn bị giấy tờ thủ tục hành chính để sang Pháp. Với hành trang là những suy nghĩ chủ quan của một đứa trẻ 18 tuổi: “người ta học được thì mình cũng học được; trước lạ rồi sau cũng phải quen hết!”, tôi xách va li đến một thành phố xa lạ, cách Hà Nội 9.195km.

Dũng cảm để bắt đầu lại 1

Thời gian đầu học dự bị tiếng Pháp tại Paris hoa lệ, bài toán đầu tiên là chi phí nhà ở. Chưa phải là sinh viên chính thức của trường, tôi phải chấp nhận ở trong ký túc xá dành cho người đi làm với giá tiền cao ngất ngưởng. Sau khi ở được khoảng 3 tháng, tôi quyết định xin ra ngoài ở cùng với một số người bạn Việt Nam. Thế nhưng, căn hộ chúng tôi thuê trọ cũng không hẳn là phòng hợp pháp, nên toàn bộ số tiền trợ cấp nhà ở cho sinh viên, tôi hoàn toàn không nhận được lấy một đồng.

Trong khoảng thời gian đó, tôi – một đứa trẻ 18 năm sống trong sự bảo bọc của gia đình, lần đầu tiên phải học cách sống độc lập, tự chăm sóc và quản lý bản thân. Những bài học đơn giản nhất từ chuyện rửa bát, gấp quần áo… cho đến đi chợ, nấu nướng tưởng chừng như là cỏn con trước giấc mơ học vấn, hóa ra lại là một vấn đề thực sự. Cú “shock” đầu đời, là khi tôi cầm trên tay tờ hóa đơn cao ngất của mớ rau xanh mà ở nhà chỉ có giá vài nghìn!

Những khó khăn thực sự

Sau năm đầu tiên sống một mình tại Paris, tôi quyết định chuyển xuống Brest – một thành phố biển miền Tây Bắc nước Pháp để sống cùng chị gái.

Cũng trong thời gian này, tôi chính thức trở thành sinh viên của La Croix Rouge, khoa Máy tính.

Với niềm yêu thích máy tính và công nghệ thông tin, đây lẽ ra là một điểm mốc đáng ghi dấu trong cuộc đời sinh viên của tôi. Thế nhưng, tất cả những khó khăn dường như mới bắt đầu!

Tại Pháp, ngay khi học cấp III, học sinh đã được định hướng nghề nghiệp rõ ràng và có những môn học định hướng nghề ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng tôi thì không như vậy. Những kiến thức đối với tôi hoàn toàn mới. Cường độ học liên tục với những tiết thực hành dày đặc trở thành nỗi ám ảnh của tôi.

Luôn phải học hành gấp đôi những người khác, nhưng cũng chỉ để vừa đủ để vượt qua kỳ thi và đuổi kịp các bạn cùng lớp, điều này làm tôi cảm thấy đuối dần. “Mình đang làm gì ở đây?” – “Mình kém cỏi đến thế sao?” - “Mình phải làm thế nào để có thể vượt lên?” – “Mình có quyết định sai lầm không?” – Những câu hỏi đó liên tục xuất hiện trong đầu tôi và làm tôi nghi ngờ chính bản thân mình.

Dũng cảm để bắt đầu lại 2

"Mất hơn 1 năm sống trong tình trạng căng thẳng bài vở chỉ để có thể vừa đủ vượt qua kỳ, tôi bắt đầu tìm được nhịp chung với những người bạn cùng lớp. Lúc này, tôi quyết định đi làm thêm để rèn luyện những kỹ năng mềm. Từ công việc chạy bàn trong các quán cà phê, nhân viên trực điện thoại, giao báo… Những khoản tiền thu được từ những công việc đó không quá nhiều, nhưng cũng đủ chi trả một phần học phí và phí sinh hoạt. Nhưng cũng chính những công việc đó lại cuốn tôi vào vòng quay của làm việc với suy nghĩ “làm thêm để bù cho những chi phí đi học”.

Nhưng cũng vì thế, một lần nữa, tôi lại phải vất vả học tập để đuổi kịp các bạn cùng lớp. Sau 2 năm, tôi hoàn thành bậc học trung cấp và hoàn toàn có thể học liên thông thêm 1 năm nữa để có thể lấy bằng đại học. Nhưng, kiểu học “trả bài” làm tôi cảm thấy chán nản, thậm chí căm ghét bộ môn mà mình yêu thích trước kia. Ai đó đã từng nói: “được làm công việc mình đam mê, đó chính là tận hưởng chứ không còn là làm việc nữa !” Và tôi tự vấn mình, phải làm thế nào với một công việc tương lai khi tôi đang cạn dần tình yêu với nó?

Quyết định dũng cảm

Khi tôi ra quyết định quan trọng nhất cho đến thời điểm này của cuộc đời, tất cả đều bảo tôi quả là điên rồ. Vứt đi 2 năm học vất vả tại Pháp và rất nhiều khó khăn không phải dễ dàng mà vượt qua, trong khi chỉ cần cố gắng một năm nữa thôi là tôi có được tấm bằng đại học danh giá mà nhiều người ao ước, tôi quyết tâm trở về Việt Nam và làm lại từ đầu.

Có thể trở về Việt Nam, tôi sẽ phải bắt đầu lại từ con số 0, tôi có thể sẽ không còn được hưởng nền giáo dục tiên tiến, không được một tấm giấy thông hành danh giá là tấm bằng đại học nước ngoài. Nhưng, để được làm công việc đúng với chuyên môn và niềm đam mê, gắn bó với nó trong suốt quãng đời còn lại, tôi vẫn chọn trở về.

Thời gian đầu, tôi phải đối mặt với sự phản đối của gia đình. May mắn thay, chị gái tôi, người hiểu tôi đã phải vất vả như thế nào để học “trả bài” một cách vô nghĩa trong những năm tại Pháp, người nhìn thấy tôi đánh mất dần niềm yêu thích với môn học, đã ở bên ủng hộ và cùng tôi thuyết phục cha mẹ.

Khi tôi viết những dòng này, tôi đang ở Việt Nam. Giấc mơ công nghệ thông tin tôi vẫn kiên trì nuôi dưỡng khi theo học tại Chương trình Cử nhân Top-up (chương trình hợp tác đào tạo giữa trường đại học Greenwich Anh Quốc và đại học FPT). Tôi có chút bất ngờ khi thấy đây là một môi trường khá mở, thúc đẩy sinh viên học tập và phát triển cá nhân thông qua những hoạt động sinh viên tích cực.
 
Một điểm đặc biệt nữa, đó là ở đây sinh viên cũng được học tập và sinh hoạt cùng với rất nhiều sinh viên quốc tế và giáo viên quốc tế, tạo nên một môi trường đa văn hóa, đa sắc tộc, giống như các môi trường du học khác.Về chương trình học thì do đại học Greenwich biên soạn và kiểm soát nhưng sinh viên được làm quen và thích nghi dần dần. Điều khiến tôi cảm thấy may mắn nhất, đó là ngoài việc giảng dạy, truyền thụ những kiến thức học thuật, các thầy cô còn là những người giúp chúng tôi thổi bùng lên ngọn lửa yêu nghề, ham học và nuôi dưỡng giấc mơ trở thành một lập trình viên tương lai.
 
Dũng cảm để bắt đầu lại 3

Du học, đó là một cơ hội lớn, một cánh cửa lớn để dẫn đến thành công. Nhưng, không phải ai cũng là người tiến xa từ cánh cửa ấy. Tôi biết, có những bạn trẻ, giống như tôi một thời, hoang mang và bế tắc. Tuổi trẻ là món quà vô cùng quý giá của thượng đế. Bởi vì chỉ có tuổi trẻ, người ta mới có cơ hội làm sai và sửa sai. Là một người trẻ, tôi tin rằng mình đã dũng cảm khi tìm lại điều quan trọng nhất của mình. Còn bạn thì sao?

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Thật buồn cười...

Bài học cuộc sống: Thử làm phép so sánh những việc thường ngày, xem thử chúng ta "vô lý" đến mức nào nhé!

Thật buồn cười là sao tờ tiền 10.000 đồng trông quá to và quá giá trị lúc chúng ta cho người ăn xin, mà lại quá nhỏ khi ta mang nó đi mua hàng. 

Thật buồn cười là sao 60 phút là quá dài khi nói chuyện với ông bà cha mẹ, mà 60 phút lại quá ngắn khi chơi điện tử hay tán gẫu cùng bạn bè. 

Thật buồn cười là chúng ta khoái chí và hồi hộp run lên khi trận đá bóng đến những phút bù giờ, nhưng chúng ta lại than thở và khó chịu khi thầy cô dạy thêm vài ba phút sau tiết học. 

Thật buồn cười khi chúng ta thấy khó nhọc thế khi đọc một chương cuốn giáo khoa, mà chúng ta lại thấy dễ dàng thế khi đọc một cuốn truyện dày cả trăm trang. 

Thật buồn cười là mọi người cãi nhau để tranh giành một chỗ ghế đầu khi xem bóng đá hoặc biểu diễn ca nhạc, nhưng lại cãi nhau để tranh một chỗ ghế ngồi hàng cuối ở lớp học.
Bài học cuộc sống Thật buồn cười...
Thật buồn cười...
Thật buồn cười là chúng ta cần hai đến ba ngày để suy nghĩ thì mới đưa được một buổi học bù vào thời gian biểu của mình, nhưng lại sắp xếp được thời gian cho một buổi đi chơi ngay vào phút cuối cùng.

Thật buồn cười là một số người thấy vô cùng khó khăn khi đọc và giải thích cho người khác một bài học, nhưng lại thấy rất dễ dàng khi hiểu và truyền bá những chuyện ngồi lê đôi mách. 

Thật buồn cười là chúng ta không thể nghĩ ra cái gì để cầu nguyện cho người khác, nhưng lại tìm ra đủ thứ để mong ước cho bản thân mình. 

Thật buồn cười là chúng ta nhanh chóng quyết định đi theo chỉ dẫn của một người lạ mặt khi chúng ta lạc đường, nhưng chúng ta lại ngần ngại không làm theo lời chỉ bảo của chính đầu óc mình. 

Thật buồn cười là con người bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những gì mà người khác đánh giá về mình, hơn là những gì tự mình đánh giá về mình.