Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

13 - Kì 1: Thứ 6 ngày 13 và chuyến xe bus số 13

Thứ 6 ngày 13, chuyến xe bus số 13, mọi chuyện lạ lùng và đứa con gái kì quái đến với tôi đều từ con số ấy...

Siết chặt hơn chiếc khăn trên cổ, tôi ngồi xuống ghế  đợi, và thấy em bước xuống từ  một xe bus khác. Nhẹ nhàng như  chiếc lá, em nở nụ  cười nhẹ tênh quen thuộc, và  tôi phải thề một lần nữa, nụ  cười ấy khiến tôi thấy  ấm áp vô cùng. Khăn quàng màu xanh lá  và kem, ba lô da cam tươi tắn, em làm sáng bừng cả một góc trời xám xịt.

7h13 phút, 13/02/2009

Tôi nhìn chăm chăm vào cái đồng hồ trên tay. Số 3 chậm rãi chuyển thành số 4. 1 phút đứng như tượng đã qua. Giờ là 7h14 phút.
bài học tình yêu: 13 - Kì 1: Thứ 6 ngày 13 và chuyến xe bus số 13

13 - Kì 1: Thứ 6 ngày 13 và chuyến xe bus số 13

 7h30 vào lớp, và tôi vẫn lù lù ở bến xe bus như một đứa ngớ ngẩn. Không thể tin rằng chiếc xe 32 thân thuộc mà ngày nào tôi cũng cố sống cố chết chen lên hôm nay đã bỏ tôi lại phía sau, phóng vụt đi để cùng một màn “sương khói” xám ngoét mù mịt.

Tôi không quan tâm đến việc phổi tôi vừa hít phải một lượng lớn khí độc hại thế nào.

Tôi cũng không quan tâm trông tôi nực cười ra sao khi chạy theo chiếc xe bus đến cửa rồi mà còn bị gạt xuống vì  đông.

Tôi chỉ  biết tôi sắp muộn học, và tiết đầu là  tiết cô chủ nhiệm.

Một  đứa con gái mặc đồng phục phù hiệu cùng trường thủng thẳng bước lên từ phía sau, nói nhẹ qua tai tôi, khẽ như một làn gió :

“ Thứ sáu ngày 13 mà”

Và không kịp để tôi nhìn rõ mặt, đứa con gái ấy  đã đặt chân lên chiếc xe bus mới đến, đỗ phịch trước mặt ngay khi đồng hồ chuyển 7h15.

Xe bus số  13.

Tôi chưa  đi xe này bao giờ, nhưng chờ đã, cô ta học cùng trường tôi đúng không, như vậy là xe này cũng có thể tới trường.

Tôi chạy thật nhanh, và ngay khi tôi kịp rút chân lên, chiếc cửa xe đóng “Xịch” một tiếng nặng nề.

Tôi đang ở trên xe bus số 13, chiếc xe kì lạ nhất từ trước tới giờ mà tôi có dịp “thưởng thức”.
……
Với thâm niên đi xe bus được 2 năm rưỡi, và tôi thề  có Chúa trên trời (hay bất kì một vị thần thánh nào bạn có thể nghĩ ra, tùy bạn muốn, đấy là tôi tự nhiên nghĩ đến Chúa mà thôi), tôi có thể khẳng định rằng những ai vốn giàu trí tưởng tượng muốn đi xe bus để tìm kiếm những điều lãng mạn là sai lầm, hoàn-toàn-sai-lầm.

Nếu buổi sáng bạn vừa muốn đến trường sớm, vừa muốn kết hợp tập chạy ngắn, xà đơn (với chỉ một tay) thì xin mời, hãy bước lên một chiếc xe bus bất kì vào lúc 6h30. Bạn sẽ được bonus thêm cả một số kĩ năng như đứng thăng bằng một chân (không sợ ngã đâu, xung quanh bạn lèn toàn là người, chỗ đặt chân còn chả có lo gì ngã), kĩ năng bon chen hạng nhất, kĩ năng bảo vệ tài sản cá nhân … Có lẽ vì được “rèn luyện”như thế nên lúc nào phẩy thể dục của tôi cũng cao chót vót.

Vậy mà  lần này bước chân lên xe bus số 13, tôi đã shock. Chưa-bao-giờ trong lịch sử đi bus đi học của tôi, tôi thấy một cái xe vắng nhường ấy vào cái giờ ấy. Tất nhiên là các ghế trên xe đã kín, nhưng những chỗ đứng thoải mái thì vẫn còn, như thế đã là xa xỉ với tôi lắm rồi. Bạn đã bao giờ đi xe 32 vào 7h sáng và hi vọng có một chỗ để ngồi?

Đứa con gái lên trước tôi vài giây, đã kiếm cho mình được một chỗ gần cửa sổ. Có vẻ nó đã quen đi xe này, cười nói với chú phụ xe vui vẻ lắm. Tôi thấy xe 13 này từ trước Tết, mới vào hoạt động được hơn 1 tháng.Có lẽ vì mới nên chưa nhiều người chọn đi. Người ta vốn gắn với những gì đã thân quen, nhất là vào buổi sáng vội đi làm đi học, lên nhầm xe bus quả thật là một thảm họa.

Hơn nữa, đó lại là xe 13. Con số không may mắn.

Xe 13 chỉ được cái tiếng là mới đi vào hoạt động, chứ cái xe thì cũ mèm, không muốn nói là khá thê thảm. Xe nhỏ xíu, chỉ bằng nửa cái xe 32, không điều hòa, cửa sổ được mở ra hết cỡ.Thoát ra khỏi cái ngã tư đông đúc, 13 phóng thẳng ra một đại lộ lớn và rộng, gió tháng 2 qua những ô cửa kính thổi phần phật, lạnh rát.Nhưng nó có một ưu điểm, nó vắng. Và biết nói sao nhỉ, những người đi xe ấy đều có gì đó thật đặc biệt.

Từ hôm nay, tôi đã trở thành một phần trong số những người đặc biệt (hay kì quái) ấy.

Thứ  6 ngày 13, tôi đã được xe 13 cứu thoát một cách ngoạn mục khỏi một tội lỗi mà tôi đã có  ý định thực hiện: bùng tiết học đầu tiên trong ngày.

…..

Tôi là  một thằng học sinh lớp 12. Giờ là tháng 2, nghĩa là còn 5 tháng nữa tôi sẽ bước chân vào một trong những cuộc chiến lớn nhất trong cuộc đời của một con người, và sau đó là gì : Tự do (tất nhiên điều kiện đi kèm là đỗ đại học). Vì hai cái chữ đó mà ngày ngày có hàng ngàn đứa học sinh như tôi miệt mài đến trường, đến lò luyện thi, về nhà lại miệt mài bên bàn học với sách và đề ôn tập. Học càng nhiều càng tốt, nhớ càng nhiều càng ít. Đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Thế mà đến lúc này, đột nhiên tôi cảm thấy chán học, muốn buông xuôi,muốn bỏ lại tất cả vác ba lô đi đến một nơi thật xa, thoát khỏi cái thực tế mà mở mắt ra là sách vở bài tập bao vây như thế.

Thật bất ngờ là chính lúc ấy, xe 13 cùng những con người kì lạ đã xuất hiên trong cuộc sống của tôi, và sáng sáng tôi lại vác ba lô (toàn sách vở), “trốn”ở đó 30 phút mỗi ngày (cả đi và về). Tôi đã cầu được ước thấy, phải không nhỉ ?



Một hôm nào đó cuối tháng 2

“ Cháu mang cho chú tập 5 đây này, khiếp, nặng ghê gớm”- con bé cùng trường hì hụi lôi từ trong cặp ra cuốn Harry Potter xanh biếc, dúi vào tay chú phụ xe. Chú phụ xe, chắc tầm ngoài ba chục tuổi cười toe, đưa lại cho nó quyển tập 4. Xe chuẩn bị về bến, lác đác vài người, chú ngả người ở chiếc ghế đầu, bắt đầu đọc truyện.

Bạn  đã từng thấy một chú phụ xe ngồi đọc Harry Potter như thế? Còn cả bác lái xe nữa. Sáng nào cũng chăm chăm bật Xone FM “để cho xe nó vui vẻ, trẻ trung một tí, toàn người già thế này ai muốn lên xe 13 nữa”. Lại còn có cả một ông cụ,ngày nào cũng ngồi ghế đầu tiên, không rõ cụ đi những đâu mà lúc cầm ô (dù trời không mưa và cũng không có vẻ gì là sẽ mưa),lúc cầm những bó hoa rất tươi, được bác lái xe nhẹ nhàng để lên đâu cho khỏi nát.

Nhưng kì  lạ nhất là con bé cùng trường. Hay chí ít đấy là ý kiến của tôi. Con bé mà để đến được trường, từ nhà nó phải đi hai chuyến xe bus.

Nó nhỏ  tuổi hơn tôi, điều này tôi chắc chắn. Căn bản vì  lúc này tôi đã thuộc hàng đàn anh trong trường, mà  ở vẻ mặt của nó cũng không có cái  “phong thái” của dân lớp 12. Vẫn còn nhởn  nhơ lắm. Một hôm tôi thấy nó một tay vịn thanh bám, một tay cầm quyển sách Lịch sử lớp 10 lẩm nhẩm thì tôi mới vỡ lẽ. Thảo nào mà trông nó rất lạ, chưa bao giờ tôi gặp nó trong cái khuôn viên bé tí bé teo gọi là trường học.

Nhưng ở  nó có một điều khiến tôi thấy hơi…ghen tị: nó luôn luôn thảnh thơi, gương mặt rất nhẹ nhõm và đầy thỏa mãn.Tựa như cả thế giới này đều là của nó, và không lúc nào tôi thấy nét buồn trên mặt nó cả. Nó cười nói và bàn tán về Harry Potter với chú phụ xe như người bạn tâm giao, đôi lúc nó vừa đứng vừa thủ thỉ gì đó với ông già, và lúc nào trước khi xuống xe nó cũng chào bác lái xe với cái giọng lảnh lót mà tôi chắc khi hét lên cũng sẽ to không kém gì cái còi xe bus.

Ước gì tôi được như con bé ấy, lúc này tất cả xung quanh tôi đều đang quay cuồng. Lên xe tôi chỉ muốn đứng yên một chỗ nhìn đường cho qua thời gian, hoặc ngồi vào một góc nhắm mắt ngủ vùi, bù cho đêm qua thức muộn.

Sự hoàn hảo của Chúa


Tại Brooklyn, New York có ngôi trường Chush là nơi chuyên dành phục vụ những trẻ em thiểu năng trí tuệ. Sau một thời gian ở đây, ngoài những trẻ tham gia toàn bộ khoá học của trường thì số khác có thể chuyển sang tiếp tục học tại các trường bình thường khác.

Trong một bữa tối gây quỹ do trường Chush tổ chức, người cha một học sinh đang theo học tại đây đã có những lời phát biểu mà bất cứ ai tham dự hôm đó đều không thể quên được. 

Sau khi hết lời ca ngợi ngôi trường cùng đội ngũ giáo viên tận tuỵ, người cha nói lớn: “Đâu là sự hoàn thiện với Shaya, con trai tôi? Chúa tạo ra mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng sao con trai tôi không thể hiểu được những điều mà mọi đứa trẻ khác đều có thể. Sao con trai tôi lại không thể nhớ được chính xác mọi điều như các đứa trẻ bình thường khác. Vậy thì sự hoàn hảo của Chúa là ở đâu?” 

Tất cả đám đông đều xúc động trước câu hỏi của người cha, họ đau đớn và sững sờ bởi nỗi thống khổ cũng như lời chất vấn đầy nhức nhối của ông. “Tôi tin rằng,” người cha tiếp tục, “khi Chúa tạo ra một đứa trẻ trong thế giới, sự hoàn thiện cho đứa trẻ mà Người mong mỏi chính là cách thức những người khác đối xử với đứa trẻ ấy”.

Sau đó, ông liền kể cho mọi người nghe câu chuyện về con trai mình:

Một buổi chiều nọ, Shaya cùng bố đi bộ qua khu công viên, lúc đó một vài đứa trẻ Shaya quen đang chơi bóng chày. Shaya hỏi, “Bố có nghĩ là chúng sẽ cho con chơi cùng không hả bố?” Bố Shaya hiểu rằng, con trai mình không thực sự khoẻ mạnh và có lẽ tất thảy lũ trẻ đang chơi đó đều không muốn cho nó vào đội của chúng. Nhưng ông cũng biết, nếu được cho phép chơi cùng, Shaya của ông sẽ rất hạnh phúc.

Thế là ông tới gần một trong số những cậu bé trên sân và xin cho Shaya được chơi cùng chúng. Cậu bé liếc nhìn xung quanh tham khảo ý kiến của các bạn chơi khác trong đội. Không có ý kiến phản đối, cậu bèn tự quyết định và nói: “Hiện tại, chúng mình đang thua sáu run (điểm trong bóng chày) và trận đấu đang ở lượt thứ tám. Tớ cho là Shaya có thể tham gia cùng đội mình và chúng mình sẽ thử thách cậu ấy ở lượt đánh thứ chín tới”.

Bố của Shaya đã rất phấn khởi khi nhìn cậu con trai há rộng miệng cười hết cỡ. Lũ trẻ bảo Shaya đeo găng tay vào và ra sân đảm nhiệm vị trí giữa sân.

Cho tới cuối lượt thứ tám thì đội của Shaya cũng ghi thêm được một số run nữa nhưng vẫn thua tới ba run. Và khi gần kết thúc lượt thứ chín, đội của Shaya tiếp tục ghi điểm và lúc này hai thành viên của đội tấn công đã bị loại, chỉ cần loại một người nữa thì đội của cậu sẽ giành chiến thắng. Theo dự kiến thì lúc này Shaya sẽ được tham gia trò chơi.

Nhưng liệu đội bóng có để Shaya chơi vào thời điểm quyết định này không, liệu họ có sợ sẽ vuột khỏi tay cơ hội chiến thắng đã gần kề?

Thật bất ngờ, Shaya đã được chọn là người đánh bóng. Gần như ai cũng hiểu điều đó là không thể vì Shaya thậm chí còn không biết cầm gậy chứ nói gì tới chuyện đánh bóng. Thế nhưng, khi Shaya bước tới đĩa nhà (khu vực đánh bóng) người ném bóng phía đối phương đã bước thêm lên vài bước để tung bóng nhẹ nhàng giúp Shaya ít nhất có thể chạm tới được. Dẫu thế thì khi cú giao bóng đầu tiên bay tới, Shaya vung gậy vẫn rất vụng về và đã đánh trượt bóng. Lần giao bóng tiếp theo, một cậu bé cùng đội tiến tới cạnh Shaya và cùng em nắm gậy, hướng về phía đối phương ném bóng chờ đợi.

Cậu bé giao bóng một lần nữa lại tiến thêm vài bước và ném bóng nhẹ nhàng về phía Shaya. Thế là Shaya với người đồng đội cùng vung gậy lên và đánh vào quả bóng đang từ phía người ném chầm chậm bay tới. Liền sau đó, người ném bắt được bóng và hoàn toàn có thể dễ dàng ném về phía căn cứ thứ nhất. Nhưng nếu làm như thế thì Shaya sẽ bị loại và trận bóng sẽ kết thúc. Thế là cậu bé ném bóng giữ lấy quả bóng vừa bắt và ném bổng vòng cung lên phía sân bên phải, rất xa vị trí của người đồng đội đang đứng ở căn cứ thứ nhất.

Mọi người bắt đầu thét lớn cổ vũ, “Shaya, hãy chạy tới căn cứ thứ nhất. Chạy đi!”. Thế là chưa từng chạy một lần trong đời nhưng lần này Shaya vụt lao tới căn cứ thứ nhất, mắt mở to thoáng chút lo sợ. Khi cậu chạy tới được căn cứ thứ nhất thì người chặn bóng bên phải đã bắt được bóng. Bình thường ra, cầu thủ chặn bóng sẽ ném bóng cho người chốt giữ căn cứ thứ hai và người này sẽ cố chạm được vào người Shaya để loại cậu. Nhưng cậu bé chặn bóng hiểu ngay ý đồ của người ném, thế là cậu liền ném bóng lên cao, vượt qua đầu của người đang chốt giữ căn cứ thứ ba.

Lúc này mọi người lại hô to, “Chạy tới căn cứ thứ hai đi Shaya, chạy đi.” Thế là Shaya lại dốc sức chạy tới căn cứ thứ hai trong khi những người chạy trước cậu đã quây tròn phấn khích quanh các căn cứ hướng về phía đĩa nhà. Lúc Shaya chạy tới được căn cứ thứ hai rồi, một cậu bé đội bạn chặn Shaya lại, lái Shaya theo hướng về căn cứ thứ ba và la lên, “Chạy mau về căn cứ thứ ba.”

Khi Shaya đã chạy tới căn cứ cuối cùng, tất cả các cậu bé của cả hai đội đều chạy sau Shaya và la lớn: “Shaya, chạy về đĩa nhà đi!” Thế là Shaya chạy về đĩa nhà, bước lên đĩa nhà và cả 18 cậu bé liền công kênh Shaya trên vai, biến cậu thành một anh hùng như thể cậu vừa đánh một cú quyết định thắng lợi cho đội nhà.

“Và ngày hôm đó tôi nghĩ rằng,” người cha kết thúc câu chuyện khi nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt, “18 cậu bé kia đã đạt tới cái ngưỡng hoàn hảo mà Chúa dành cho các em”. 

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

(Tình yêu) Tiểu Vũ

 Câu truyện tình yêu: Tiểu Vũ

 Mọi người ai cũng bảo hai đứa chả hợp nhau. Mẫn và Vân ý.

Mọi người ai cũng bảo hai đứa chả hợp nhau. Mẫn và Vân ý.
Vì ai cũng bảo Mẫn trẻ con còn Vân thì khá là nghiêm túc. Mà công nhận Mẫn 18, thế mà đi đâu cũng được mọi người nhường nhịn, cưng chiều. Mẫn thích tự do, nhí nhố, nó chẳng thích buồn thế nên lúc nào nó cũng có cả một đống chuyện cười để kể cho mọi người. Bạn cứ tưởng tượng Mẫn như một thế giới pha lê trong veo, và bạn bước vào đấy, mọi thứ dù là chuyện gì cũng khiến bạn nhìn nhận theo cách tích cực nhất, tốt đẹp nhất. Nói chung là bạn cảm thấy thoải mái và cậu ấy khiến bạn bật cười như một đứa trẻ.
Vân quý Mẫn cũng vì điều đó, nhưng nó còn phát hiện ra một bí mật nữa cơ, đó là Mẫn rất ngọt ngào, hơn cả kẹo Bông ấy chứ.
Một tháng trước Mẫn nói là không thích rắc rối, đặc biệt là con gái, nhưng bây giờ nếu nó được phát ngôn lại, chắc chắn nó sẽ bảo rằng, điều may mắn nhất từ trước tới giờ là nhận được một rắc rối, điều rắc rối đó là…Vân.
Hai đứa tuy luôn có suy nghĩ trái ngược nhau nhưng có sao đâu, chỉ là những giận hờn vu vơ, những vụ cãi nhau kẹo ngọt kiểu như:
  • Tiểu Vũ.
  • Tớ không phải là Tiểu Vũ, Tớ là Vũ Hồng Vân.
  • Tớ thích gọi cậu là Tiểu Vũ.
  • Không, tên chi mà giống Trung Quốc. Tớ là người Việt Nam- Một người Việt Nam chân chính nên phải gọi tớ là Vũ Hồng Vân hoặc “ Mây Hồng” cũng được. Tên phải hay thế chứ lại.
  • Tiểu Vũ cũng hay mà.
  • Hừ, thái độ. Hitle cậu 1h.
Thế là Vân giận, chỉ là thực sự Mẫn muốn gọi Vân như thế, Vân giống vậy thật ý. Thế mà Vân lại không chịu nên quay ra giận.
0h, đang thiu thiu ngủ, Mẫn giật mình bởi nhạc chuông vang lên báo có tin nhắn của Vân: “Tào A Mẫn, từ giờ ta sẽ gọi nhà ngươi bằng cái tên nè. Xì, ai bảo dám gọi ta là Tiểu Vũ. Hôm nay thì cấm được ngủ ngon, phải dành thời gian mà mơ về ta đó, nghe chưa.”
Đó chỉ là một trong vô số lần 2 đứa giận nhau rồi lại làm lành theo kiểu kẹo ngọt như vậy.
Đối với cả hai, hòa bình được một tuần chắc đó hẳn là một kỳ tích. Tiểu Vũ có thể xù lên bất cứ lúc nào.
  • Nè. Vân kéo áo Mẫn.
  • Ơi.
  • Đi ăn kem ốc đi, kem ốc bờ hồ ý.
  • Hức, vừa được ku Đông đãi một chầu kem xong, no quá trời luôn.
  • Sao? Nói lại xem.
  • Ấy có gì đâu. Qua bờ Hồ tớ sẽ mua cho cậu một cây kem ốc thật to nhé!
  • Xì, không thèm. Tớ muốn về nhà, về ngay bây giờ luôn.
  • Hix, tớ xin lỗi mà. Đi ăn kem đi.
  • Không, K…h…ô…n…g.
Vân im lặng không thèm nói một câu nào sau khi nó kéo dài hết cỡ từ “ Không” bằng một hơi.
Mẫn thở dài, nó chỉ buột miệng nói chứ có ý gì đâu thế mà Vân quay ra giận, không khéo lại hitle.
Mẫn quay xe đưa Vân về. Vân ngồi đằng sau tức ói máu, mới nói một câu đòi về ai ngờ đưa về thật, người đâu mà vô tâm. Vân gầm rú một mình, điên lên được. Đã thế hitle một ngày.
Lần papa và mama về nhà ngoại, Mẫn ở nhà một mình. Trưa nay đã phải ăn mì tôm trừ bữa. Lâu lâu mới ăn nên nó đánh vèo hết luôn cả 3 gói mì, giờ thấy hảo hảo là nó rùng mình. Ngán! 7h tối, sau một hồi đành vật với đống thực phẩm, cuối cùng Mẫn ngập ngừng bấm số gọi cho Vân:
  • Tạm đình chiến được không?Tớ sắp chết…đói rồi. Hướng dẫn tớ nấu cái gì đi, còn một mình ở nhà nè.
  • Sắp chết đói hả? Hừm thôi được. Mở tủ lạnh ra xem nào.
  • Còn 2 quả trứng, mấy bìa đậu phụ, một ít thịt xay và rau cải.
  • Thế là đủ rồi, trưa nay ăn gì?
  • Mì tôm trứng.
  • Ăn mấy quả?
  • 3
  • Cái gì? 3 á?
  • 3 gói phải 3 quả mà. Giờ có chết tớ cũng không ăn mì tôm nữa. 
  • Một ngày ăn một quả là đủ thế mà chơi hết 3 quả, giỏi thật. Đói lắm không?
  • Uhm. Hix.
  • Nghe rõ đây, tớ chỉ hướng dẫn một lần thôi. Hôm nay tớ dạy cậu nấu món đậu sốt cà chua và thịt xay đảo vàng. Trước tiên là món đậu nhé…
Vân thao thao, nói đến đâu Mẫn gật đầu bảo hiểu đến đấy. Sau nửa tiếng:
  • Đó, cũng đơn giản thôi. Giờ bắt tay nấu đi. Nhớ hết các bước chưa nào?
  • Hix, nhớ hết chưa à? Thực ra thì…chưa. Cậu nói nhanh quá nên…
  • Tút…tút…
Mẫn mếu máo, thế này nghĩa là Vân giận rồi. Sao lại thế nhỉ, rõ là nó có lỗi gì đâu, Vân hỏi thì nó trả lời thành thật mà. Mẫn không ngừng thắc mắc nhưng mọi thứ tại phòng ăn im lặng ngoại trừ cơn đói cồn cào không thôi gào thét trả lời nó.
Sau hôm ấy, Mẫn đòi mẹ ăn đậu và thịt xay cả tuần, nó còn tình nguyện làm chân lăng xăng giúp mẹ nấu nướng để có thể học thành công nấu hai món Vân dạy. Đổi được sự bất ngờ và thán phục của Vân khi Mẫn mời cô bạn tới ăn cơm do chính tay nó nấu món “ đậu phụ sốt cà chua và thịt xay đảo vàng” là bàn tay 10 ngón có đến 9 ngón băng ugo kèm cả nước mắt (hậu quả của việc thái hành) và máu (đứt tay tứ tung mà).
    ************
Hà Nội vào đông. Mọi năm mọi thứ dường như trở lên đáng yêu hơn, tất nhiên trong đó có Vân nữa. Mỗi khi Vân cười cậu như thấy cô bạn mang cả một mùa nắng, thắp sáng từng con phố cổ, làm con đường về tràn đầy một mùa yêu.
Mẫn hay trở Vân ngang qua mùa đông. Cô bạn tròn vo trong những chiếc áo len xanh đỏ, đôi bàn tay nằm gọn trong chiếc găng hồng. Đôi má ửng hồng bám vào áo khoác của Mẫn vừa cười vừa nói: “ Ha ha, nhanh nhanh ngựa Mẫn dễ thương, đuổi theo những bông cỏ may kia nhé!”
Mùa đông năm nay, Vân lang thang một mình qua phố. Nó và Mẫn lại đang giận nhau, mà không, hình như lần này không phải là giận mà là kết thúc.
Chuyện là hôm ấy hai đứa hẹn nhau tại cổng trường. Nó tham gia cosplay, một trò nó mê tít. Vân đóng làm công chúa xứ hoa, còn Mẫn “tình nguyện” là Leo đóng cặp với nó. Vân mất cả tháng trời lùng sục các phụ kiện, tự may trang phục cho cả hai. Một tiết mục đặc biệt cho tuổi mười tám sắp gõ cửa của Vân.
Vân đứng đợi Mẫn. Mẫn đã hứa với nó sẽ đến đúng giờ, bắt đầu từ hôm ấy nó sẽ chỉ làm Vân vui, không làm hai đứa cãi nhau nữa. Tuy Mẫn thích nhí nhố thế này còn hơn là chả có gì. Nhưng dù sao nó cũng không muốn Vân cứ mãi giận thường xuyên bởi những chuyện ngốc nghếch.
Chiếc kim nhích dần sang con số 6. Trời đã tối mịt. Vân định gọi cho Mẫn nhưng rồi nó cụp máy lại, Mẫn hứa sẽ đến đúng giờ. Nó sẽ không gọi, nó tin lời hứa của Mẫn. Điện thoại đổ chuông.
  • Hix, Vân ơi, tớ xin lỗi, chuông đồng hồ chẳng hiểu sao lại không kêu, xe tớ còn bị hỏng giữa đường nữa. Sắp tới giờ cos chưa? Cho tớ cao su 30 phút được không, tớ bắt xe đến bây giờ.
  • Cậu… Tớ đã thay trang phục vì chỉ còn hai tiết mục ca nhạc nữa là đến tiết mục của chúng ta. Nhưng giờ thì không cần nữa, tớ đang bắt bus về nhà rồi, cậu không cần đến đâu.
Nói rồi Vân cụp máy. Nó thực sự bực và tức. Mẫn đờ người không biết phải làm sao. Nó tự trách cứ mình. Nó hứa sẽ làm Vân vui nhưng hình như luôn đi làm ngược lại.
Bác sửa xe trao Mẫn chiếc xe, nó lững thững dắt về…
Tiết mục cos cuối cùng kết thúc, mọi người vỗ tay ầm ầm. Vân đứng dựa vào lan can hành lang, nhìn ra phía cửa. Vân xin tiết mục của nó xuống cuối chương trình, nhưng Mẫn đã không tới khi nó bảo Mẫn không cần tới nữa (Hix, biết nghe lời thật!). Nó thở dài, lần này nó không chịu đựng được nữa, Vân bấm gửi tin nhắn đầy bức xúc: “Tớ không giận khi cậu đến muộn, tớ có thể chờ cậu 30 phút, hay 60 phút cũng không sao, vì tớ biết đôi lúc tớ cũng thế, nhưng tại sao cậu luôn vậy. Tại sao cậu không bao giờ tới, tại sao cậu cứ vô tâm như thế, sao cậu không níu kéo, không bảo tớ hãy đợi cậu và nhất định sẽ tới? Tớ đã tin tưởng vào lời hữa của cậu nhưng dường như lời hứa đó không hề có trọng lượng. Nếu vậy thì… dừng ở đây vậy đi.”
Thế là cũng được một tuần rồi, thậm chí Mẫn không thèm nhắn tin, gọi một cú điện thoại cho Vân. Mẫn im lặng không tỏt hái độ gì sao? Chả lẽ bảo kết thúc là Mẫn định kết thúc luôn ư? Cũng tốt thôi, tên Tào A Mẫn đáng ghét. Vân vừa nói một mình vừa đấm thùm thụp vào chiếc gối.
Vân đòi kết thúc. Lần này không phải là giận. Mẫn vò đầu, nó đâu có muốn như vậy. Mẫn còn chưa bao giờ có ý định thôi thích Vân cơ mà. Phải làm gì đó để Vân cũng không bao giờ có ý định từ bỏ như nó. Nhắn tin hay gọi điện lúc này chắc hẳn là không thích hợp, nó phải làm một điều gì khác hơn thế.
Mẫn ngồi cặm cụi hàng giờ trước PC, hình như đang viết một cái gì đó.
Mất 5 ngày như vậy thì Mẫn lang thang ở chợ, nó chọn mua một chiếc bánh mì nhỏ nhắn, thật giòn, thật thơm, tiếp đến là chọn những quả trứng cút đáng yêu.
    ***************
Vân dắt xe ra khỏi lớp học thêm, giật mình thấy Mẫn đứng trước mặt.
  • Tớ biết là tớ đã sai, tớ vô tâm. Tớ biết là cậu đang rất giận và chưa thể nhận lời xin lỗi của tớ nhưng tớ sẽ đợi. Vì tớ còn rất thích cậu dù tớ có tô vẽ làm mờ đi điều đó bằng những lần làm cậu không vui nhưng thời gian sẽ xóa hết các vết xước ấy, cậu hiểu điều đó mà, phải không? Tiểu Vân, chúc mừng sinh nhật.
Mẫn nói một hơi, đặt hộp quàvào giỏ xe của Vân rồi chạy biến.
Vân nhìn theo, nó vẫn bang hoàng khi nghe những lời của Mẫn.
Nhìn chiếc hộp màu hồng, Vân cẩn thận mở ra. Một tập A4 được đóng cẩn thận, bìa màu xanh trang trí ngộ nghĩnh và lạ mắt. Bên trong tập chứa một cậu chuyện về “Tiêu Vũ” với lời tựa : “ Vì sao ấy lại có mặt trên đời này” made by Tào A Mẫn for Vũ Hồng Vân only :">
Vân ngồi đọc chăm chú, nó đỏ mặt và mỉm cười, vì sao á, vì một câu nói rất chân thành cuối câu chuyện: “Một điều đặc biệt- tớ biết- Ở một nơi nào đó cậu sẽ luôn đứng đợi tớ. Đó là lý do vì sao tớ rất cảm ơn cậu vì cậu đã có mặt trên đời này, Tiểu Vũ.”
Vân nhìn vào hộp, còn có một món quà nữa - một chiếc bánh mì căng tròn. Vân cầm lên - có một bí mật ẩn bên trong - Vân chỉ tay nhẩm nhẩm đếm - 18 quả trứng cút tròn vo, đều tăm tắp - tuổi 18 đặc biệt^^.
(Tình yêu) Tiểu Vũ bài học tình yêu
(Tình yêu) Tiểu Vũ
  • woa, khát nước quá - Vừa nói Vân vừa lấy tay quẹt miệng.
  • Lavie nhé?
Vân giật mình: Cậu ở đâu ra đấy? Tớ cứ nghĩ cậu đã về.
  • Về làm sao được mà về, tớ biết cậu đang đợi tớ mà.
  • Đợi? Tớ…tớ…
  • Cậu vừa ăn xong gì nào?
  • Bánh mì trứng (Đỏ mặt).
  • Mấy quả?
  • 18.
  • Thấy chưa, một ngày chỉ được ăn một quả thế mà cậu ăn đến 18 quả, ngẹn rồi còn gì.
Vân xí hổ cầm chai nước Mẫn đưa cho.
Tối hôm ấy, Vân đứng thật lâu ngoài ban công. Ngoài trời lất phất mưa, những hạt mưa đầu tiên gọi mùa xuân về.
Vân chợt nhớ tới cái tên“Tiểu Vũ” mà Mẫn rất muốn gọi nó như vậy. Hình như chính nó mới là kẻ vô tâm khi không biết rằng cơn mưa nhỏ luôn đem đến cho lòng người một điều gì đó mát lành, yên bình và hạnh phúc. Có phải Mẫn muốn nói như thế mỗi khi gọi Vân bằng cái tên ấy.
  • Nè, ngủ chưa vậy hả?
  • Chưa, chưa (Mẫn dụi mắt)
  • Nè, Tào A Mẫn, muốn nghe Tiểu Vũ hát không?
  • Sao cơ? Thật nhá (tỉnh hẳn ngủ).
  • E hèm, im lặng nào.
Mẫn háo hức, trong điện thoại vẳng ra tiếng tí tách, tí tách. Mẫn mở của sổ, mỉm cười.
  • Tiểu Vũ.
  • Sao.
  • Nếu có một người làm cậu cười nhiều hơn tớ làm cậu cười, một người làm cậu giận ít hơn là tớ làm cậu giận thì cậu có thích người đó không?
  • Ngốc ơi, không đâu.
  • Vì sao?
  • Vì… tớ thích cậu rồi mà.
  • Thật không? Tiểu Vũ… mãi là cơn mưa nhỏ của tớ nhé?
Một chút ngập ngừng, Mẫn nghe rất rõ một tiếng thì thầm:
  • Uh.
Ngoài trời mưa vẫn tí tách, tí tách rơi.

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Mẹ và cuộc hành trình của bạn

Hãy tự hỏi chính mình: “Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không?”

Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.

Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.

Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.

Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.

Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.

Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên: “Con không đi!”

Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.

Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xem phim. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.

Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.

Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.

Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.

Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm.

Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.
nghệ thuật sống: Mẹ và cuộc hành trình của bạn

Mẹ và cuộc hành trình của bạn


Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn yêu ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp: “Đó không phải là chuyện của mẹ.”

Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời : “Con không muốn giống mẹ.”

Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch dài ngày không.

Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu: “Con xin mẹ đấy!”.

Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.

Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng: “Mọi việc giờ đã khác xưa rồi.”.

Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời: “Con thật sự bận mẹ ạ!”.

Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài: “Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.

Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.
“Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”

Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hãy trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!

Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình: “Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không?”.

Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ. Khi mẹ ra đi, những kỷ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại. Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.